Ta từng cho rằng.
Với phần ân tình như vậy.
Bọn họ tuyệt đối sẽ không bạc đãi Ôn Ngọc Đan.
Cho dù ta đã chết.
Bọn họ cũng phải bảo vệ nàng chu toàn.
“Dựa vào cái gì?”
“Dựa vào cái gì Ôn Ngọc Đan chết thì chúng ta phải chết?”
“Dựa vào cái gì?”
Lời nói của ta khiến Từ Tử An hoàn toàn sụp đổ.
Hắn ôm bên tai đẫm máu.
Đột nhiên gào thét điên cuồng.
Gương mặt vặn vẹo đầy phẫn nộ.
“Các ngươi là yêu nữ!”
“Các ngươi là hai con yêu nữ song sinh!”
“Các ngươi đều đáng bị thiêu chết!”
“Yêu nữ?”
Ta lập tức bắt được điểm mấu chốt nhất trong câu nói ấy.
“Ai nói với ngươi như vậy?”
“Không ai nói cả!”
“Chúng ta tự nghĩ như vậy!”
“Dựa vào cái gì nàng cứu chúng ta.”
“Chúng ta lại phải cùng sống cùng chết với nàng?”
“Cho một cô nhi như nàng làm Thế tử phu nhân của con trai ta.”
“Đã là ban ơn cho nàng rồi!”
“Dựa vào cái gì nàng có thể trói buộc vận mệnh của chúng ta?”
“Nàng là yêu nữ!”
“Ngươi cũng là yêu nữ!”
Vinh Dương Hầu phu nhân vội vàng lên tiếng.
Sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu.
Nhưng vẫn cố sức che giấu điều gì đó.
Thân thể không ngừng dịch về phía mép giường.
Bàn tay run rẩy chống trên mặt giường.
“Ta đã nói từ đầu rồi.”
“Các ngươi được sống.”
“Đều là nhờ Ôn Ngọc Đan.”
“Nếu không muốn nhận.”
“Ngay từ đầu các ngươi có thể đi chết.”
Ta nhìn hai người bọn họ.
Cười lạnh.
Những lời này.
Năm đó ta đã nói rất rõ với bọn họ.
Thậm chí còn để bọn họ tự mình cảm nhận sự đau đớn của cái chết ngạt.
Khi ấy.
Bọn họ liên tục hứa hẹn.
Sẽ cảm kích Ôn Ngọc Đan cả đời.
Sẽ bảo vệ nàng cả đời.
Sẽ che chở nàng cả đời.
Đã đồng ý từ năm đó.
Hiện giờ.
Dựa vào đâu mà muốn nuốt lời?
Trên Thiên Đạo.
Lời thề đã thành.
Nhân quả đã định!
Đúng lúc ấy.
Bàn tay của Vinh Dương Hầu phu nhân cuối cùng cũng chạm được thứ giấu dưới gối…
12.
Có thứ gì đó bị bóp nát trong im lặng.
Từng đợt gợn sóng vô hình lan ra giữa không trung.
Ta nhìn những dư ba đang chậm rãi khuếch tán.
Ánh mắt không hề dao động lấy một chút.
“Ôn Ngọc Yến.”
“Hiện giờ đã không còn là tám năm trước nữa.”
“Ngươi có tiếp tục yêu ngôn hoặc chúng cũng vô dụng.”
“Công đạo tự nằm trong lòng người.”
“Nếu ngươi dám mưu hại sinh linh.”
“Thiên Đạo cũng sẽ không tha cho ngươi.”
Từ Tử An và Vinh Dương Hầu phu nhân nhìn nhau một cái.
Sau đó ngoài mạnh trong yếu lớn tiếng quát.
“Ồ?”
“Xem ra đã tìm được chỗ dựa rồi.”
“Vậy nói thử xem.
”
“Là ai?”
Ta bật cười.
Hóa ra đây mới là chân tướng thật sự đằng sau cái chết của Ôn Ngọc Đan.
Cắt đứt gân tay gân chân.
Không phải điểm cuối.
Bốn cây Đinh Cấm Linh mới là thứ quan trọng nhất.
Người chết là Ôn Ngọc Đan.
Nhưng thứ bị phong cấm lại là linh lực của ta.
Kẻ địch muốn hủy diệt.
Là mạng sống của cả hai tỷ muội chúng ta.
Thậm chí còn muốn hủy luôn hồn phách.
Dưới ngọn lửa.
Trên pháp trận.
Nếu tỷ muội chúng ta thật sự còn hồn phách.
Thì cũng sẽ bị giam cầm mãi trong quan tài đã bị phong cấm.
Bị thiêu thành tro bụi.
Hồn phi phách tán.
Từ đó về sau.
Trời đất rộng lớn.
Sẽ không còn tỷ muội chúng ta tồn tại nữa.
Không chỉ giết người.
Mà còn muốn diệt tận hồn phách.
Thủ đoạn độc ác tới mức khiến người ta lạnh sống lưng.
Đủ thấy kẻ đứng sau hận tỷ muội chúng ta đến tận xương tủy.
“Không có ai cả.”
“Ngươi đừng có nói bậy.”
Vinh Dương Hầu phu nhân lớn tiếng đáp.
Thế nhưng lúc này.
Bà ta lại bình tĩnh hơn lúc nãy rất nhiều.
Kẻ đứng sau kia.
Đã thật sự khiến bọn họ cảm thấy an tâm.
Đúng lúc ấy.
Cửa phòng bị người bên ngoài gõ mạnh.
Có tiếng người hốt hoảng vang lên:
“Hầu phu nhân!”
“Thế tử!”
“Xin Thế tử và Hầu phu nhân tha cho nàng ấy một mạng!”
“Vương phi nhà chúng ta…”
Rầm!
Cửa phòng đột nhiên bị mở tung.
Bà ma ma kia sợ đến mức lùi lại hai bước.
Lại vô tình giẫm lên chân Triệu thị vừa chạy tới.
Ta giơ tay.
Hai người đồng thời bị kéo vào trong.
Bà ma ma bị ta đánh bay bằng một chưởng.
Ngất xỉu ở góc phòng.
Chỉ còn Triệu thị bị giữ lại.
“Ngươi… ngươi…”
Triệu thị nhìn thấy tình hình không ổn.
Lập tức xoay người muốn chạy.
Ta đá một cước vào sau đầu gối bà ta.
Triệu thị lập tức quỳ sụp xuống đất.
Ta giẫm chân lên lưng bà ta.
“Triệu thị…”
“Đóa mẫu đơn trên đầu quản gia năm đó.”
“Đẹp không?”
Ta cười âm u hỏi.
“A!”
Sắc mặt Triệu thị đại biến.
Cuối cùng cũng nhận ra ta là ai.
Bà ta điên cuồng giãy giụa.
Nhưng ta đã kéo thẳng bà ta vào nội thất.
“Còn nhớ những gì ngươi từng hứa không?”
“Ngươi từng bảo đảm sẽ đối xử tốt với Ôn Ngọc Đan.”
Ta bóp lấy cổ bà ta.
Triệu thị cố gắng ngửa cổ lên.
Nước mắt và nước mũi cùng chảy xuống.
Liên tục cầu xin.
“Nhị tiểu thư!”
“Tha mạng!”
“Tha mạng!”
“Không phải ý của ta!”
“Là ý của Hầu phu nhân!”
“Là ý của bọn họ!”
“Ngọc Kiều đã mang thai.”
Chaporia
Bình Luận (0)