“Ta… chúng ta không còn cách nào khác.”
“Chỉ có thể nghe theo bọn họ thôi!”
Cảm giác nghẹt thở nơi cổ họng khiến Triệu thị hiểu rất rõ.
Người trước mặt.
Chính là Ôn Ngọc Yến.
Ngôi sao chổi đã chết từ tám năm trước.
Dù đã qua tám năm.
Bà ta vẫn nhớ như in cảm giác cận kề cái chết năm đó.
Ôn Ngọc Yến trở về rồi.
Nhưng vì sao nàng lại có thể trở về?
Những năm ấy.
Triệu thị từng nhiều lần ra tay muốn lấy mạng Ôn Ngọc Yến.
Kết quả.
Suýt nữa lại mất chính mạng mình.
Bà ta vĩnh viễn không thể quên.
Ngày ấy vừa ngẩng đầu lên.
Liền nhìn thấy khuôn mặt sưng phù của quản gia.
Trên đầu còn cắm đóa mẫu đơn mà chính tay bà ta vừa hái xuống.
Cú sốc khủng khiếp ấy.
Đã khiến bà ta sợ đến mức ngất xỉu tại chỗ.
Nhưng rồi lại bị sát tinh kia tát mấy cái cho tỉnh lại.
Những ký ức tưởng như đã quên từ lâu.
Giờ phút này.
Đều hiện lên rõ mồn một.
“Nhị tiểu thư tha mạng…”
“Là bọn họ!”
“Là bọn họ muốn hại Ngọc Đan!”
Đúng lúc đó.
Cửa phòng lại lần nữa bị gõ vang.
Lần này.
Trước tiên là ba tiếng gõ nhẹ.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Ta quay đầu nhìn lại.
Rầm!
Cửa phòng đã bị người ta đá tung.
Một đạo sĩ tiên phong đạo cốt xuất hiện nơi cửa.
Phía sau hắn.
Chính là Linh Dương Tử.
“Đại sư!”
“Chính là nàng ta!”
Linh Dương Tử đưa tay chỉ thẳng về phía ta.
Ta bật cười.
Năm ngón tay siết lại.
Sau đó tiện tay vung một cái.
Triệu thị bị ta tát văng ra ngoài.
13.
“Yêu nghiệt!”
“Còn không mau chịu chết!”
Đạo sĩ một tay cầm kiếm.
Một tay cầm phù chú.
Chân đạp Thất Tinh Bộ.
Đi quanh ta một vòng.
Sau đó ném ra một lá bùa.
Lá bùa không gió tự cháy.
Lơ lửng bay tới trước mặt ta.
Ta đứng yên.
Lạnh lùng nhìn đạo sĩ trước mặt.
“Đại sư!”
“Đại sư cứu chúng ta!”
“Mau cứu chúng ta với!”
Vinh Dương Hầu phu nhân lảo đảo bò ra.
Hoảng sợ kêu lớn.
“Hầu phu nhân chớ lo.”
“Chỉ là một con yêu sát nho nhỏ mà thôi.”
“Bần đạo đã chế trụ được nó rồi.”
Đạo sĩ nhìn ta đang bị “định thân”.
Đắc ý nói.
“Đại sư!”
“Tiện nhân này muốn chúng ta chết!”
“Nó muốn chúng ta chết!”
Từ Tử An căn bản không thể đứng dậy.
Không chỉ bị ta xé mất một bên tai.
Ngay cả chân cũng bị thương.
Vậy mà lúc này vẫn hung hăng chỉ vào ta chửi rủa.
“Giết nó!”
“Lập tức giết nó!”
“Thiêu chết nó!”
Gương mặt hắn dữ tợn méo mó.
Đầy vẻ chắc chắn.
“Thế tử.
”
“Cây Đinh Khóa Linh lần trước bần đạo đưa cho ngài.”
“Ngài không đóng vào người nó sao?”
Đạo sĩ không thèm để ý tới hắn.
Lại đi quanh ta một vòng.
Lên tiếng hỏi.
Ta vẫn đứng yên ở đó.
Trên cổ tay hoàn toàn không nhìn thấy dấu vết của Đinh Khóa Linh.
“Đóng rồi!”
“Đã đóng rồi!”
Từ Tử An lập tức lớn tiếng đáp.
“Thế tử xác nhận chứ?”
Đạo sĩ lần nữa hỏi lại.
“Ta xác nhận!”
“Hôm đó ta có mặt tại hiện trường!”
“Chính mắt nhìn thấy người ta đóng vào người nàng ta!”
“Lúc ấy nàng ta khóc lóc kêu thảm.”
“Cuối cùng ngay cả bò cũng không bò nổi.”
“Chỉ có thể co quắp thành một đống.”
“Giống hệt một con sâu chết!”
Tứ chi bị đánh gãy.
Lại còn bị đóng Đinh Khóa Linh.
Người phàm tục trên thế gian nào chịu nổi sự hành hạ như vậy.
Vết thương đóng lên hồn phách.
Chẳng khác nào bị sống sờ sờ móc mắt.
Lóc xương.
Trong lồng ngực ta bỗng dâng lên cơn đau bỏng rát.
Đó là nỗi đau bị thiêu đốt tận linh hồn.
Là đau đớn còn sót lại của Ôn Ngọc Đan.
“Đại sư.”
“Nếu không còn đinh nữa.”
“Có phải sẽ không được không?”
Vinh Dương Hầu phu nhân sốt ruột hỏi.
Đạo sĩ trầm ngâm một lát.
Sau đó quay sang phân phó Linh Dương Tử.
“Đem nó ra ngoài.”
“Hiện giờ chính là giữa trưa.”
“Là lúc yêu nghiệt yếu nhất.”
Linh Dương Tử nhìn ta một cái.
Ta hơi cúi đầu xuống.
Mái tóc rũ xuống trước trán.
Chỉ lộ ra đôi mắt âm lãnh mang theo tia huyết sắc.
“Đại sư…”
Linh Dương Tử thấp giọng.
Bất an vô cùng.
“Còn không mau đi!”
Đạo sĩ mất kiên nhẫn quát.
“Nhưng…”
“Dân chúng không tin thì sao?”
“Có phải còn thiếu một chút thiên ý không?”
“Với lại…”
“Cũng không còn pháp trận nữa.”
“Đinh Khóa Linh cũng không còn.”
Linh Dương Tử cực kỳ bất an.
Khoảng thời gian từng đi theo ta.
Lão cũng học được đôi chút thuật pháp đơn giản.
Không còn là tên lừa đảo hoàn toàn mù tịt năm xưa nữa.
Cho nên lão hiểu rõ.
Ta đáng sợ đến mức nào.
Hung sát đến mức nào.
“Nói nhảm cái gì?”
“Bần đạo tự có biện pháp.”
Đạo sĩ hừ lạnh.
Trong giọng nói mang theo uy hiếp.
“Hay là ngươi không muốn sống nữa?”
“Vâng!”
“Vâng!”
“Ta đi ngay!”
“Ta lập tức đi gọi người!”
Linh Dương Tử vội vàng đáp.
Rõ ràng.
Lời uy hiếp ấy rất có tác dụng với lão.
Lão xoay người rời đi.
Không bao lâu sau.
Đã dẫn theo mấy tiểu đạo sĩ quay lại.
Mấy tiểu đạo sĩ cùng nhau khiêng một cỗ quan tài.
Chính là cỗ quan tài của ta.
Cỗ quan tài bị dán đầy những lá bùa màu vàng.
Chaporia
Bình Luận (0)