Trên nắp quan tài.
Từng vệt máu loang lổ rơi vãi khắp nơi.
Khiến nó càng thêm quỷ dị.
Càng thêm hung sát.
Đó…
Là máu của Ôn Ngọc Đan….
14.
Giữa trưa.
Trước cổng phủ Vinh Dương Hầu.
Một đống củi lớn được chất cao ngất.
Trên đống củi là một cỗ quan tài.
Những vệt máu đỏ quỷ dị.
Những lá bùa dán kín khắp nơi.
Đều đang chứng minh sự tà dị của cỗ quan tài ấy.
Bên cạnh quan tài trên đống củi.
Rải rác vài khúc xương trắng.
Đó là những đoạn xương được lấy ra từ trong quan tài.
Là hài cốt của ta.
Ta lại bị nhét trở vào trong quan tài.
Trên người còn bị dán thêm rất nhiều lá bùa.
Mỗi lá đều được nói là mang pháp lực cực mạnh.
Ta khẽ động người.
Điều chỉnh lại tư thế.
Một lá bùa không dính chắc.
Nhẹ nhàng rơi xuống.
Trước cổng phủ Vinh Dương Hầu.
Người vây kín như nước chảy không lọt.
Đạo sĩ phất mạnh cây phất trần.
Bước tới trước mặt mọi người.
Giơ tay lên.
Ra hiệu tất cả im lặng.
“Đây là tà sát!”
“Là song sinh sát!”
“Vị Thế tử phu nhân của phủ Hầu chính là một nửa của song sinh sát!”
“Hai tỷ muội chúng đồng bào đồng mệnh.”
“Một kẻ tuy đã chết.”
“Nhưng vẫn sống trong thân thể của kẻ còn lại.”
“Khoảng thời gian gần đây trời mãi không mưa.”
“Chính là vì loại song sinh sát này!”
“Nếu tiếp tục như vậy.”
“Ắt sẽ hạn hán liên miên.”
“Đất đai ngàn dặm khô cằn!”
“Thiêu chết chúng!”
“Thiêu chết chúng!”
“Thiêu chết chúng!”
Đám đông bị kích động.
Mọi người phẫn nộ hò hét.
Liên tục chen lên phía trước.
Ai nấy đều yêu cầu thiêu chết ta.
“Được!”
“Hôm nay bần đạo sẽ thiêu chết chúng!”
“Đây là ý nguyện của toàn thể bách tính.”
“Không phải chuyện riêng của bần đạo.”
“Vì thiên hạ thương sinh.”
“Bần đạo cũng chỉ đành làm như vậy.”
Đạo sĩ bày ra vẻ từ bi thương đời thương người.
Hai tay chắp lại.
Ngẩng đầu nhìn trời lẩm bẩm.
Sau đó lại đạp Thất Tinh Bộ.
Kiếm chỉ bay phù.
Làm một tràng pháp sự ngắn ngủi.
Dưới sự dẫn dắt của hắn.
Bách tính xung quanh lần lượt quỳ xuống.
Hai tay giơ cao lên trời.
Không ngừng lặp lại theo hắn.
“Thiêu chết chúng!”
“Thiêu chết chúng!”
“Thiêu chết chúng!”
Ngọn lửa được châm lên.
Giữa tiếng hò hét điên cuồng.
Lửa càng lúc càng lớn.
Bách tính cũng càng lúc càng kích động.
Tiếng reo hò vang lên từng đợt.
Lớn hơn cả đợt trước.
Nhìn cỗ quan tài đã bốc cháy dữ dội phía trên.
Từ Tử An bật cười thành tiếng.
Chết đi.
Chết là tốt nhất.
Ai có thể chịu nổi việc sinh mệnh của mình bị một nữ nhân khác nắm giữ chứ?
Ban đầu.
Hắn thật sự cảm kích Ôn Ngọc Đan.
Cũng thật lòng muốn cưới nàng.
Nhưng về sau.
Hắn càng lúc càng cảm thấy.
Đó là một sự trói buộc đối với vận mệnh của hắn và mẫu thân.
Huống hồ.
So với Ôn Ngọc Kiều dịu dàng biết chiều lòng người.
Ôn Ngọc Đan thật sự chẳng đáng yêu chút nào.
Ôn Ngọc Kiều từng nói.
Chuyện năm đó chỉ là một sự trùng hợp.
Cho dù khi ấy là nàng ta nhìn thấy người rơi xuống nước.
Nàng ta cũng sẽ gọi người tới cứu.
Ôn Ngọc Đan chẳng qua chỉ vừa khéo xuất hiện mà thôi.
Cho dù Ôn Ngọc Đan không cứu bọn họ.
Ôn Ngọc Kiều lúc ấy cũng đã đi tới phía sau.
Nhất định cũng sẽ gọi người tới.
Điều đáng trách nhất của Ôn Ngọc Đan.
Là ngay sau khi cứu được bọn họ.
Lại ép bọn họ phải hứa rằng:
Nếu nàng chết.
Bọn họ cũng phải chết.
Đó đâu phải cứu người.
Rõ ràng là một cuộc ép hôn có chủ đích.
Lòng dạ Ôn Ngọc Đan thật độc ác.
Từ Tử An càng nghe càng thấy có lý.
Hắn lựa chọn quên mất.
Người ép hỏi câu ấy năm đó là ta.
Cũng quên mất.
Ôn Ngọc Đan vì cứu bọn họ.
Suýt nữa bỏ mạng tại chỗ.
Chứ không phải chỉ đơn giản là gọi người tới cứu.
Nhưng bây giờ.
Tất cả những điều đó đã không còn quan trọng nữa.
Ta cũng không định giải thích với bọn họ.
Đúng lúc ấy.
Ngọn lửa đột nhiên bùng vọt lên.
Ầm!
Lửa lao mạnh ra ngoài hơn một thước.
Mấy người đứng gần nhất lập tức bị bén lửa vào y phục.
Người đầu tiên gặp nạn.
Chính là tên đạo sĩ kia.
Sắc mặt hắn đại biến.
Theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên.
Sau đó.
Hắn nhìn thấy ta.
Ta đứng dậy từ trong cỗ quan tài đang bốc cháy.
Một thân bạch y.
Mỉm cười đứng giữa không trung.
Trong tay cầm một chiếc ngọc tịnh bình.
Trong bình cắm một cành liễu.
Dưới chân đạp lên cỗ quan tài.
Ánh mắt chậm rãi đảo qua toàn bộ đám người bên dưới.
15.
Đó là thứ ta bảo Linh Dương Tử tìm tới.
Lúc hỗn loạn.
Lão lén lút nhét nó vào trong quan tài của ta.
Cuối cùng.
Lão vẫn không dám thật sự ra tay với ta lần nữa.
“Đó là…”
“Bồ Tát!”
“Là Bồ Tát!”
Có người phản ứng lại đầu tiên.
Đột nhiên hét lớn.
“Không phải tà sát!”
“Là Bồ Tát!”
“Mau!”
“Mau dập lửa!”
Có người vừa chạy vừa lớn tiếng hô hoán.
Ánh mắt ta hạ xuống.
Mỉm cười với tên đạo sĩ phía dưới.
Khẽ phất tay.
Ầm!
Ngọn lửa trên người đạo sĩ lập tức bùng lên dữ dội.
Chaporia
Bình Luận (0)