Hắn ngã lăn xuống đất.
Tóc cháy.
Y phục cháy.
Rồi đến da thịt cũng bắt đầu cháy rụi.
“Tha mạng!”
“Tha mạng!”
“Là… là Ninh Vương!”
“Là ý của Ninh Vương phi!”
“Tha cho tiểu đạo!”
“Xin tiên nhân tha mạng!”
Đạo sĩ đau đớn lăn lộn.
Vừa gào khóc vừa cầu xin.
Cùng bị lửa thiêu đốt.
Không chỉ có hắn.
Mà còn có Ôn Lương.
Triệu thị.
Từ Tử An.
Ôn Ngọc Kiều.
Mấy kẻ vừa rồi còn đắc ý bao nhiêu.
Lúc này lại thê thảm bấy nhiêu.
Bọn chúng vừa đau đớn cầu xin.
Vừa điên cuồng đổ mọi tội lỗi lên đầu người khác.
Phu thê trách móc nhau.
Mẫu tử oán hận nhau.
Tình nhân phản bội nhau.
Mọi người đứng đó.
Lặng người nghe từng lời thú tội phát ra từ miệng bọn chúng.
Những năm tháng Ôn Ngọc Đan bị hãm hại.
Bị hành hạ.
Bị chà đạp.
Từng chuyện một.
Đều bị phơi bày dưới ánh mặt trời.
Phụ thân ruột chán ghét nữ nhi.
Chỉ vì cho rằng mẫu thân nàng không trinh tiết.
Hận nàng đến tận xương tủy.
Muốn nàng chết.
Kế mẫu ngược đãi kế nữ.
Kế muội quyến rũ phu quân của tỷ tỷ.
Người phu quân được nàng cứu mạng.
Lại sinh lòng sát ý với nàng.
Cùng người khác hợp mưu tính kế.
Muốn dùng danh nghĩa yêu tà.
Thiêu chết nàng.
Khiến nàng hồn phi phách tán.
Ngay cả cơ hội đầu thai chuyển thế cũng không để lại.
Lúc sống.
Bắt nàng chịu đủ cực hình.
Sau khi chết.
Lại muốn nàng hoàn toàn biến mất khỏi trời đất.
Đến một nơi để kêu oan cũng không có.
Dương gian.
Âm phủ.
Tất cả đều muốn xóa sạch sự tồn tại của nàng.
Để hoàn thành kế hoạch này.
Cũng để danh chính ngôn thuận thiêu chết nàng.
Cùng người muội muội đã chết nhưng có thể hóa thành tà vật kia.
Bọn chúng nhất định phải để tất cả bách tính tận mắt nhìn thấy sự “tà dị” của hai tỷ muội.
Ví dụ như.
Sau khi xảy ra chuyện.
Lần theo dấu vết tới Thanh Vân Quan.
Mở phần mộ.
Nhìn thấy cỗ quan tài quỷ dị của ta.
Bách tính càng cảm thấy quan tài của ta khác thường.
Càng tin rằng tỷ muội chúng ta là hung sát.
Sau đó chủ động yêu cầu thiêu chết chúng ta.
Người có chút đạo hạnh đều biết.
Có những việc.
Phải thuận theo thiên ý.
Nếu không sẽ bị Thiên Đạo giáng phạt.
Ý nguyện của bách tính.
Chính là thiên ý.
Làm việc thuận theo thiên ý.
Sẽ tích được công đức.
Không tổn hại âm đức.
Tên đạo sĩ ra tay đối phó với ta.
Quả thật có chút đạo hạnh.
Không chỉ dùng Đinh Khóa Linh.
Mà còn dùng không ít phù chú.
Chỉ tiếc.
Những thứ đó.
Đối với ta.
Một Vô Thường sắp chính thức nhậm chức nơi âm phủ.
Vẫn còn quá non nớt.
Ta không phải hung sát.
Ta chính là thứ chuyên đi săn giết hung sát.
Là âm khí hung lệ nhất của địa phủ.
Khi nhìn thấy ta còn sống trở về phủ Hầu.
Bọn chúng thất bại một kế.
Liền sinh ra kế thứ hai.
Muốn ta chủ động kể lại những gì đã trải qua.
Chủ động nhắc tới Thanh Vân Quan.
Chỉ cần ta nói ra.
Tên đạo sĩ này chắc chắn sẽ lập tức đứng ra.
Dẫn theo đám đông lên núi kiểm chứng.
Nơi đó.
Chính là pháp trường bọn chúng chuẩn bị cho tỷ muội chúng ta.
Thiêu chết linh hồn của chúng ta.
Điều bọn chúng không ngờ tới.
Là ta ra tay nhanh đến vậy.
Vừa từ Ninh Vương phủ trở về.
Đã trực tiếp động thủ với Vinh Dương Hầu phu nhân và Từ Tử An.
Trong lúc hoảng loạn.
Vinh Dương Hầu phu nhân bóp nát lá phù mà đạo sĩ đưa cho.
Cầu cứu.
Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột.
Đạo sĩ chỉ có thể quyết định thiêu chết ta ngay lập tức.
Sợ rằng nếu kéo dài thêm.
Sẽ lại xảy ra biến cố.
Lúc đó.
Hắn cũng chẳng còn quan tâm có phải thiên ý thật hay không.
Mà trực tiếp dẫn dắt cơn phẫn nộ của bách tính.
Tự tay tạo ra một phần thiên ý.
Dù yếu hơn đôi chút.
Nhưng vẫn đủ để hắn danh chính ngôn thuận trừ “tà sát”.
Đáng tiếc.
Bọn chúng cuối cùng vẫn không hiểu.
Ta…
Không phải thứ mà bọn chúng có thể thiêu chết.
Từ Tử An và đám người kia.
Đều bị thiêu sống.
Giữa tiếng chửi rủa phẫn nộ của bách tính.
Bọn chúng gào khóc.
Lăn lộn.
Kêu cứu.
Cuối cùng.
Tất cả đều hóa thành những thi thể cháy đen.
Không còn động đậy.
Ta khẽ phất tay.
Trên bầu trời.
Mây đen ùn ùn kéo tới.
Kinh thành đã hạn hán suốt nửa tháng.
Cuối cùng cũng có mưa.
Từng hạt mưa lất phất rơi xuống.
Bách tính vui mừng khôn xiết.
Đồng loạt quỳ xuống giữa cơn mưa.
Không ngừng dập đầu bái lạy ta.
“Tiên nữ!”
“Là tiên nữ!”
Ta nhấc chân.
Từ đống củi cháy bước xuống.
Đi tới trước mặt tên đạo sĩ.
Hắn dù sao cũng có chút đạo hạnh.
Cho nên vẫn chưa chết.
Nhưng cả người đã bị thiêu thành than đen.
Nhìn thấy ta tới gần.
Hắn cố sức nâng đôi mắt đã không còn hình dạng.
Lẩm bẩm:
“Thiên phạt…”
“Đây là thiên phạt…”
“Ngươi vậy mà là…”
“Sai rồi…”
“Tất cả đều sai rồi…”
Câu cuối cùng.
Hắn không thể nói hết.
Một đạo hồn phách bay ra từ đỉnh đầu.
Sau khi nhìn thấy chân thân của ta.
Chaporia
Bình Luận (0)