Song Sinh Vô Thường/Chương 13C. 13
20px

Lập tức quỳ rạp xuống.

Hắn phải xuống âm phủ.

Mà ta.

Lại là Vô Thường của âm phủ.

Có quỷ lại xuất hiện.

Cung kính hành lễ với ta.

Một người khẽ nâng tay.

Xích sắt phá không lao ra.

Lập tức câu lấy mấy hồn phách vừa mới chạy trốn.

Ta ngẩng đầu nhìn lên.

Thân ảnh dần trở nên mờ nhạt.

Xuyên qua đám người đang quỳ lạy.

Đi ngược dòng người về phía trước.

Vẫn còn hai kẻ nữa…

16.

Ninh Vương phủ.

Ninh Vương phi đang ngồi cùng hai nữ nhi trong đình nghỉ chân trên giả sơn.

Nhìn ánh lửa ngút trời phía xa.

Bà ta bật cười.

“Mẫu phi!”

Trưởng nữ nũng nịu gọi một tiếng.

“Mẫu phi nhìn thấy chuyện gì thú vị vậy?”

“Mẫu phi.”

“Bên kia có phải đang cháy không?”

Tiểu nữ nhi đưa tay chỉ về phía ánh lửa.

“Nơi đó là tà sát.”

“Là tà sát sắp bị thiêu chết.”

Ninh Vương phi cười hiền hòa.

Đưa tay nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay của tiểu nữ nhi.

Trong mắt tràn đầy ý cười.

“Tà sát gì cơ?”

Tiểu nữ nhi ngây thơ hỏi.

“Chính là nữ nhân hôm trước tới đây.”

“Thế tử phu nhân của phủ Vinh Dương Hầu.”

“Nó là một con tà sát.”

Ninh Vương phi ung dung đáp.

“Song sinh tà sát?”

Hai mắt trưởng nữ sáng lên.

Nàng từng nghe người bên cạnh Ninh Vương phi nhắc qua vài lần.

Lập tức ghét bỏ nhíu mày.

“Nhìn là thấy đầy âm khí.”

“Loại tiện nhân đó đáng lẽ phải bị thiêu chết từ lâu rồi.”

“Đúng vậy.”

“Loại tiện nhân đó đáng lẽ phải chết từ lâu.”

“Để nó sống thêm bao nhiêu năm như vậy.”

Ninh Vương phi cười càng dịu dàng hơn.

“Mẫu phi.”

“Hay là chúng ta cùng xem đi?”

Trưởng nữ là người gan lớn.

Vừa nói vừa nhìn ra ngoài.

“Xem cái gì?”

“Bẩn mắt con thôi.”

Ninh Vương phi không cho là đúng.

“Loại mẫu thân như ngươi…”

“Đáng chết!”

Ta từ trong hư không hiện thân.

Khẽ phất tay.

Hai nữ nhi của Ninh Vương phi lập tức hôn mê ngã xuống đất.

Rầm!

Một người đập đầu vào tảng đá bên cạnh.

Máu tươi lập tức chảy xuống.

“Láo xược!”

Ninh Vương phi đau lòng đến cực điểm.

Nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lẽo.

“Ngươi là nghiệt chủng!”

“Vậy mà vẫn còn sót lại một tia hồn phách!”

Bà ta cho rằng.

Ta xuất hiện từ hư không.

Là vì ta chỉ còn lại một tàn hồn.

“Nhưng là hồn phách thì đã sao?”

“Lập tức sẽ hồn phi phách tán thôi.”

Ninh Vương phi lạnh giọng nói.

“Người đáng hồn phi phách tán phải là ngươi mới đúng.”

“Rõ ràng đã gả cho người khác.”

“Sau khi sinh nữ nhi lại bỏ trốn theo người tình.

“Để che giấu tất cả chân tướng.”

“Cũng để không ai phát hiện ngươi từng sinh hai nữ nhi.”

“Ngươi lại nhẫn tâm muốn hủy diệt tất cả.”

“Bao gồm cả Ôn Ngọc Đan.”

“Nó là nữ nhi ruột của ngươi.”

Ta cười lạnh.

Lớn tiếng quát.

“Ai muốn gả cho tên ngu xuẩn Ôn Lương kia chứ?”

“Là bọn họ ép ta!”

“Là bọn họ ép ta gả!”

“Ta không cam tâm!”

“Dựa vào đâu ta phải bị trói buộc trong phủ họ Ôn?”

“Ta đi theo tình yêu của mình.”

“Ta sai sao?”

Ninh Vương phi tức giận đến mức sắc mặt méo mó.

“Vậy vì sao ngươi không giết sạch cả phủ họ Ôn?”

Ta cười lạnh hỏi lại.

Ninh Vương phi nghẹn họng.

Không trả lời được.

“Ngươi sợ.”

“Ngươi sợ người khác biết quá khứ đó.”

“Ngươi sợ thiên hạ biết đường đường là Ninh Vương phi.”

“Lại từng sinh ra một đôi song sinh.”

“Cho nên.”

“Ngươi muốn giết chết chính nữ nhi ruột của mình.”

“Thậm chí còn muốn hủy luôn hồn phách của nó.”

“Tạ Uyển.”

“Ngươi không xứng làm mẹ.”

“Cũng không xứng làm người.”

“Ngươi chẳng qua chỉ là loại người bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh.”

“Bởi vì giết Ôn Ngọc Đan là chuyện dễ dàng nhất.”

“Tạ Uyển.”

“Ngươi không xứng làm mẹ.”

“Cũng không xứng làm người.”

“Ngươi chỉ là kẻ bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh.”

“Bởi vì giết Ôn Ngọc Đan là chuyện dễ dàng nhất.”

“Ngươi biết cái gì?”

“Ta vốn không muốn sinh các ngươi!”

“Là bọn họ ép ta sinh!”

“Ta hận các ngươi!”

“Ta hận Ôn Lương!”

“Chờ các ngươi chết rồi.”

“Ta cũng sẽ khiến Ôn Lương phải chết!”

“Cả phủ họ Ôn đều phải chết!”

Ninh Vương phi gào lên.

Gương mặt dữ tợn như ác quỷ.

Ta lại bật cười.

Nụ cười đầy châm biếm.

“Tạ Uyển.”

“Ngươi có biết vì sao Ninh Vương lại cưới ngươi không?”

“Vì tình nghĩa thanh mai trúc mã?”

“Nếu thật sự có thứ tình nghĩa đó.”

“Thì năm xưa hắn đã có thể trực tiếp cầu cưới ngươi.”

“Cần gì phải đợi đến khi ngươi xuất giá.”

“Đợi đến khi ngươi sinh hạ một đôi nữ nhi.”

“Rồi mới đưa ngươi đi?”

“Ngươi…”

“Ngươi muốn nói gì?”

Ninh Vương phi bỗng nhiên hoảng hốt.

Theo bản năng muốn bịt miệng ta.

Ta lại lùi về sau mấy bước.

Nhìn gương mặt bà ta.

Rồi đột nhiên bật cười lớn.

“Ngươi biết.”

“Ngươi vậy mà biết rõ.”

“Hóa ra ngươi vẫn luôn biết.”

“Hắn cưới ngươi.”

“Từ đầu đến cuối chưa từng vì ngươi.”

“Mà chỉ vì một mệnh số.”

“Bởi đôi song sinh mà ngươi sinh ra…”

“Có mệnh cách quý không gì sánh được.”

17.

Nữ tử có mệnh cách quý không gì sánh được.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...