Thường mang ý nghĩa nhập cung làm hậu.
Cuối cùng mẫu nghi thiên hạ.
“Ninh Vương muốn có một nữ nhi mang mệnh cách quý không gì sánh được!”
Ta đứng giữa không trung.
Cười đến điên cuồng.
“Hắn đã tính ra ngươi sẽ sinh được nữ nhi như vậy.”
“Hơn nữa còn là một đôi song sinh.”
“Đáng tiếc.”
“Sau này những nữ nhi ngươi sinh ra lại không hề có dị tượng.”
“Ninh Vương được cao nhân chỉ điểm.”
“Chỉ cần diệt trừ đôi song sinh chúng ta.”
“Mệnh cách quý ấy sẽ rơi xuống người hai nữ nhi hiện tại của ngươi.”
Ánh mắt ta hạ xuống.
Nhìn về phía mặt đất.
Hai đứa trẻ kia.
Cũng là một đôi song sinh.
Là đôi song sinh của Ninh Vương.
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy bọn họ.
Ta đã nhận ra.
Bọn họ thật ra không giống chúng ta.
Nhưng vẫn có vài phần quen thuộc mơ hồ.
Còn giọng nói phía sau tấm rèm hôm ấy.
Lại càng khiến ta xác định.
Đó chính là mẫu thân ruột.
Cho dù lúc đó.
Ta vẫn còn ở trong bụng nàng.
Ta vẫn nhớ rất rõ giọng nói ấy.
Năm đó.
Ra tay với tỷ muội chúng ta.
Không chỉ có Ôn Lương.
Không chỉ có Triệu thị.
Mà còn có chính mẫu thân ruột này.
Hết bát thuốc độc này đến bát thuốc độc khác.
Mục đích đều là lấy mạng tỷ muội chúng ta.
Chỉ là tất cả.
Đều bị ta chặn lại.
“Tạ Uyển.”
“Ngươi chỉ là một công cụ mà thôi.”
“Ngươi thật sự cho rằng Ninh Vương vì ngươi nên nhiều năm không hồi kinh sao?”
“Thật sự cho rằng bên cạnh hắn không có thiếp thất nào khác sao?”
“Thật sự cho rằng dưới gối hắn chỉ có một đôi nữ nhi do ngươi sinh ra sao?”
Ta cười lạnh.
“Câm miệng!”
“Ngươi câm miệng cho ta!”
Tạ Uyển run rẩy.
Mặt đỏ bừng.
Biểu cảm dữ tợn.
“Tạ Uyển.”
“Ninh Vương chưa từng có tình cảm với ngươi.”
“Hắn chỉ lợi dụng ngươi mà thôi.”
“Ninh Vương có nhi tử riêng.”
“Không chỉ một đứa.”
“Ngươi và hai nữ nhi của ngươi.”
“Thật ra chẳng là gì cả.”
“Trên ngọc điệp hoàng gia…”
“Ninh Vương phi?”
Ta bật cười khinh miệt.
“Chẳng qua chỉ là một hạ nhân.”
Nếu Ninh Vương phi mở miệng là:
“Tiện nhân.”
“Bẩn thỉu.”
Vậy thì.
Ta sẽ giẫm nát sự kiêu ngạo cao cao tại thượng của bà ta.
“Ninh Vương phi.”
“Nói đơn giản hơn một chút.”
“Có lẽ ngươi chỉ là một thông phòng nha hoàn.”
“Thông phòng nha hoàn của Ninh Vương.”
“Một thông phòng nha hoàn.”
“Vì muốn củng cố địa vị của mình.”
“Vì không muốn người khác biết quá khứ từng gả chồng sinh con.
”
“Lại nhẫn tâm tính kế chính nữ nhi ruột.”
“Muốn thiêu cho nữ nhi ruột hồn phi phách tán.”
“Ngươi vừa độc ác.”
“Lại vừa ngu xuẩn.”
“Khác gì kẻ mà ngươi luôn khinh thường là Ôn Lương?”
“Quả nhiên.”
“Các ngươi mới thật sự là phu thê.”
“Nên đời đời kiếp kiếp làm một đôi phu thê độc ác.”
Ta cười lạnh.
Giẫm lên hư không.
Xoay người rời đi.
Phía sau.
Truyền tới tiếng gào thét phẫn nộ và đau đớn của Tạ Uyển.
Đó mới là lời nguyền tàn nhẫn nhất dành cho bà ta.
Ve sầu bắt ve.
Chim sẻ đứng sau.
Tất cả đều là ác nhân.
Tất cả đều từng mang ác ý với Ôn Ngọc Đan.
Nhưng kẻ đứng sau thúc đẩy tất cả.
Lại chính là Ninh Vương.
Mà người này.
Đương nhiên ta cũng sẽ không tha.
Đêm hôm ấy.
Chứng cứ Ninh Vương mưu phản được dâng thẳng lên ngự tiền.
Chứng cứ xác thực.
Không thể chối cãi.
Khi mặt trời mọc vào sáng hôm sau.
Ta đứng bên ngoài Ninh Vương phủ.
Nhìn quan binh xông vào.
Nhìn Tạ Uyển.
Người luôn cao cao tại thượng.
Cuối cùng cũng cúi thấp đầu.
Bị kéo lê như một con súc vật.
Quỳ rạp xuống đất.
Lúc thì cười điên dại.
Lúc lại phát cuồng kéo lấy tay áo Ninh Vương.
Ninh Vương hung hăng tát bà ta một cái.
Lại đá mạnh thêm mấy cước.
Chửi bà ta là tiện nhân.
Là tiện nhân làm hỏng đại sự của hắn.
Ngày hành hình.
Ta mặc một bộ y phục màu nhạt.
Đứng giữa đám đông.
Nhìn lưỡi đao nơi dương thế được nâng cao.
Nhìn toàn bộ người trong Ninh Vương phủ đầu lìa khỏi cổ.
Từ Ninh Vương.
Đến Tạ Uyển.
Rồi cả đôi song sinh do bọn họ sinh ra.
Đó là hình phạt của dương gian.
Tiếp theo.
Là hình phạt của âm phủ.
Ôn Lương và đám người kia.
Đã chờ bọn họ ở tầng thứ mười tám địa ngục.
Nhìn những linh hồn đau đớn giãy giụa.
Bị âm sai áp giải đi.
Ta đưa tay chạm lên ngực mình.
Nơi đó.
Xuất hiện một tia dao động cảm xúc.
Nhưng không phải của ta.
Là hồn phách của Ôn Ngọc Đan.
Được ta dưỡng nơi tâm khẩu.
Cuối cùng cũng khôi phục được vài phần sinh khí.
Chỉ là vẫn chưa đủ.
Hiện giờ nàng yếu ớt đến mức.
Gần như giống một ngọn đèn dầu lay lắt trong gió.
“Đại nhân.”
“Đã đến giờ rồi.”
Một vị quỷ sai hiện thân.
Cung kính khom người hành lễ với ta.
Ta ngẩng đầu nhìn lên.
Biết rằng.
Đã đến lúc rồi.
Đến lúc ta chính thức nhậm chức Vô Thường của âm phủ.HẾT
Chaporia
Bình Luận (0)