20px

Tiện tay mở nắp nồi nhìn thử canh gà.

Là gà mái già, thêm táo đỏ và kỷ tử, hầm rất lâu rồi.

Phương Dĩnh bước vào bếp, bưng một bát canh ra ngoài.

Lúc đi ngang qua tôi còn thuận miệng nói một câu:

“Chị dâu, dì nói bát canh này để em uống trước, thời kỳ mang thai phải bồi bổ.”

Không phải hỏi tôi.

Mà là thông báo cho tôi.

Tôi cầm xẻng đảo ớt xanh, không quay đầu lại.

Tới bữa ăn, Triệu Cương nâng ly nói hiếm khi cả nhà tụ họp đông đủ, chúc mọi người năm mới vui vẻ.

Bây giờ đã tháng hai rồi.

Năm mới qua từ lâu.

Nhưng chẳng ai để ý mấy chi tiết đó.

Thứ bọn họ để ý…

Là chuyện khác.

Ăn được nửa bữa, Lưu Đình đặt đũa xuống, hắng giọng.

“Nhiên Nhiên, chị nói một câu không dễ nghe lắm.”

Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta.

“Em với Tuấn kết hôn nhiều năm vậy mà vẫn chưa có con.”

“Người trong nhà ngoài mặt không nói nhưng trong lòng ai cũng sốt ruột.”

“Giờ Tiểu Dĩnh có thai rồi.”

“Dù thế nào đi nữa, đó cũng là huyết mạch nhà họ Lưu.”

“Nếu em thật lòng có tình cảm với Tuấn…”

“Thì nên thành toàn cho đứa bé này.”

“Thành toàn kiểu gì?”

“Thì là…”

Lưu Đình nhìn mẹ mình một cái.

“Em rộng lượng chút.”

“Để Tiểu Dĩnh sinh đứa bé ra.”

“Sau này đứa nhỏ cũng sẽ gọi em một tiếng mẹ.”

“Gọi tôi là mẹ?”

Mẹ chồng lập tức tiếp lời:

“Đúng vậy.”

“Đợi đứa bé sinh ra thì nhập hộ khẩu dưới tên hai vợ chồng con.”

“Tính là con của hai đứa.”

“Còn Tiểu Dĩnh…”

“Nó muốn ở lại thì ở.”

“Không muốn ở lại thì đi.”

“Đây chẳng phải là kết quả tốt nhất sao?”

Kết quả tốt nhất.

Bắt tôi chấp nhận chuyện ngoại tình.

Chấp nhận đứa con do tiểu tam sinh ra.

Bắt tôi nuôi con cho chồng và người phụ nữ khác.

Để người phụ nữ khác sinh con cho chồng tôi…

Còn tôi làm mẹ.

Cả bàn ăn đều nhìn tôi, chờ tôi trả lời.

Lưu Tuấn ngồi bên cạnh, cúi đầu, một câu cũng không nói.

Phương Dĩnh ngồi đối diện, vẫn là vẻ dịu dàng vô hại quen thuộc, như thể tất cả những chuyện này chẳng liên quan gì tới cô ta.

Cô ta chỉ là một người phụ nữ đáng thương lỡ mang thai ngoài ý muốn.

“Tôi sẽ suy nghĩ.”

Tôi nói.

Sắc mặt mẹ chồng lập tức giãn ra:

“Đúng rồi chứ, có gì đâu mà phải do dự.”

“Nhiên Nhiên à, từ nhỏ con đã là đứa hiểu chuyện…”

“Tôi nói là sẽ suy nghĩ.”

Tôi cắt ngang lời bà ta, giọng điệu cực kỳ bình thản.

Không khí lập tức đông cứng lại trong một giây.

Sau bữa cơm, tôi đi vào nhà vệ sinh.

Lúc đi ngang qua phòng ngủ của mẹ chồng, cửa đang khép hờ.

Khóe mắt tôi vô tình lướt qua bức tường phía trên bàn trang điểm.

Trên đó treo một tấm ảnh.

Ảnh gia đình.

Nhưng không phải tấm tôi từng thấy.

Năm tôi kết hôn với Lưu Tuấn, cả nhà từng đi chụp một bộ ảnh gia đình trong studio.

Tôi mặc váy trắng, đứng ở ngoài cùng bên phải.

Tấm ảnh đó vẫn luôn treo ở vị trí này.

Nhưng bây giờ đã bị thay xuống.

Trong bức ảnh mới có mẹ chồng.

Có Lưu Tuấn.

Có Lưu Đình.

Có Triệu Cương.

Nhưng không có tôi.

Mà vị trí đứng bên cạnh Lưu Tuấn…

Mặc dù trong ảnh không hề có Phương Dĩnh…

Nhưng khoảng trống bị chừa lại kia lại giống như cố ý dành cho cô ta.

Tôi đứng trước cửa nhìn bức ảnh suốt năm giây.

Sau đó xoay người đi vào nhà vệ sinh.

Đến lúc đóng cửa lại tôi mới phát hiện…

Biểu cảm trong gương của mình bình tĩnh hơn tôi tưởng rất nhiều.

Không phải vì không còn để tâm nữa.

Mà là vì…

Tôi đã không cần phải tìm vị trí của mình trên bức tường đó nữa rồi.

Từ nhà vệ sinh đi ra, lúc đi ngang qua phòng khách, tôi nghe thấy Lưu Đình nhỏ giọng hỏi mẹ chồng:

“Mẹ, lỡ cô ta không đồng ý thì sao?”

Giọng mẹ chồng rất thấp:

“Nó thì làm được gì?”

“Một mình nó thì sống kiểu gì?”

“Chỉ cần thằng Tuấn không chịu ly hôn, nó buộc phải chấp nhận.”

“Nhưng nhỡ đâu cô ta làm ầm lên…”

“Nó không dám đâu.”

“Đừng quên, chuyện của mẹ nó…”

“Tao còn nắm một chuyện trong tay đấy.”

Bước chân tôi khựng lại.

Mẹ tôi?

Mẹ chồng đang giữ chuyện gì liên quan tới mẹ tôi?

Câu nói đó giống như một cái gai…

Đâm thẳng vào nơi sâu nhất trong tim.

Tôi giả vờ như không nghe thấy, đi tới huyền quan mang giày vào.

“Lưu Tuấn, tôi về trước đây.”

“Mai còn phải đi làm.”

Anh ta đứng dậy, do dự một chút, giống như muốn tiễn tôi.

Nhưng mẹ chồng gọi một tiếng, anh ta lập tức ngồi xuống lại.

Tôi một mình bắt taxi về nhà.

Trên đường, tôi nhắn cho Tống Minh Viễn:

“Mẹ chồng tôi có thể còn nắm một số chuyện tôi chưa biết.”

“Có liên quan tới mẹ tôi.”

“Tôi cần nhanh chóng điều tra rõ.”

Ông ấy trả lời:

“Là chuyện gì liên quan tới mẹ cô?”

Tôi gõ vài chữ rồi lại xóa đi.

Chuyện bên phía mẹ tôi…

Rất phức tạp.

Tạm thời chưa thể nói.

Chương 10: Mẹ tôi tới rồi

Mẹ tôi tên Lý Tú Vân, năm nay năm mươi bảy tuổi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...