20px

Bà sống một mình trong khu chung cư cũ ở quận Thanh Hà.

Lầu ba.

Hai phòng ngủ.

Cũng là nơi tôi lớn lên từ nhỏ.

Năm 2015, bà ly hôn với bố tôi.

Lý do nghe rất đơn giản.

Bố tôi ngoại tình.

Nuôi một người phụ nữ bên ngoài, còn có cả con trai riêng.

Mẹ tôi nhẫn nhịn ba năm, cuối cùng vẫn quyết định ly hôn.

Khi ly hôn, bố tôi đưa cho bà một khoản tiền.

Không nhiều.

600.000 tệ.

Mẹ tôi dùng số tiền đó làm hai việc.

Một là sửa sang lại căn nhà cũ.

Hai là…

Đầu tư một khoản.

Chuyện khoản đầu tư đó, tôi tạm thời chưa nói tới.

Quan hệ giữa tôi và mẹ không tính là quá thân thiết, nhưng cũng không tệ.

Bà là kiểu mẹ Trung Quốc điển hình.

Không giỏi biểu đạt cảm xúc.

Luôn cho rằng yêu thương con chính là sắp xếp mọi thứ thay con.

Cuộc hôn nhân giữa tôi và Lưu Tuấn…

Chính là do bà làm mai.

Bà quen một người họ hàng xa của Lưu Tuấn.

Nghe nói cậu ta không tệ nên mới sắp xếp buổi xem mắt.

Hai năm đầu sau kết hôn, mẹ tôi khá hài lòng với Lưu Tuấn.

Gặp ai cũng khen con rể có chí tiến thủ, biết khởi nghiệp, có hoài bão.

Sau này có lần tôi vô tình nhắc tới chuyện công ty Lưu Tuấn làm ăn không tốt, tiền trả góp nhà đều do tôi gánh.

Hôm đó mẹ tôi im lặng rất lâu.

Cuối cùng chỉ nói một câu:

“Cưới cũng cưới rồi, sống tạm vậy đi.”

Từ đó về sau, tôi không kể chuyện trong nhà với bà nữa.

Nhưng bây giờ…

Câu nói của mẹ chồng cứ quanh quẩn trong đầu tôi:

“Chuyện của mẹ nó, tao còn nắm trong tay.”

Rốt cuộc là chuyện gì?

Tôi không dám hỏi thẳng mẹ.

Sợ bà nghĩ nhiều.

Nhưng tôi nhất định phải điều tra rõ.

Mọi chuyện tới nhanh hơn tôi tưởng.

Sáng thứ ba, tôi đang họp thì điện thoại reo ba lần liên tiếp.

Tôi không bắt máy.

Tan họp nhìn lại…

Là mẹ tôi gọi.

Tôi lập tức gọi lại.

“Mẹ, sao vậy?”

“Nhiên Nhiên…”

“Mẹ chồng con vừa gọi cho mẹ.”

“Bà ấy nói gì?”

“Bảo mẹ khuyên con.”

“Nói con ở nhà gây chuyện, không cho Tiểu Dĩnh sắc mặt tốt.”

Giọng mẹ ở đầu dây bên kia mang theo kiểu dè dặt mà tôi quá quen thuộc.

“Nhiên Nhiên…”

“Cái cô Phương Dĩnh đó… thật sự mang thai rồi à?”

“Mẹ, mẹ đừng xen vào chuyện này trước đã.”

“Sao mẹ có thể không quản được?”

“Nhiên Nhiên, nghe mẹ nói.”

“Mẹ biết trong lòng con khó chịu.”

“Nhưng chuyện kiểu này…”

“Một mình con có làm ầm lên cũng không có kết quả đâu.”

“Mẹ chồng con là người thế nào con cũng biết mà.

“Bà ấy quen mạnh mẽ áp đặt rồi.”

“Hay là con…”

“Hay là sao?”

“Nhịn đi?”

“Mẹ không bảo con nhịn.”

“Mẹ chỉ muốn con đừng làm lớn chuyện trước.”

“Mẹ chồng con bà ấy…”

Giọng mẹ nhỏ dần.

“Bà ấy biết vài chuyện.”

“Chuyện gì?”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

“Mẹ.”

“Rốt cuộc là chuyện gì?”

“…Con qua đây đi.”

“Trong điện thoại nói không rõ.”

Buổi chiều tôi xin nghỉ phép, lái xe tới nhà mẹ.

Lúc mở cửa bước vào, mẹ đứng giữa phòng khách, trong tay còn siết chặt chiếc tạp dề.

Biểu cảm hoảng loạn trên mặt bà…

Là thứ tôi chưa từng thấy bao giờ.

Bà bảo tôi ngồi xuống.

Rót cho tôi một ly nước.

Chính mình cũng ngồi xuống theo.

Sau đó rất lâu không nói lời nào.

“Mẹ.”

“Nhiên Nhiên, có một chuyện mẹ vẫn luôn giấu con.”

Mẹ tôi hít sâu một hơi.

“Năm đó lúc ly hôn với bố con, ông ấy đưa cho mẹ 600.000 tệ.”

“Trong số đó, mẹ lấy 400.000 tệ đi đầu tư một dự án.”

“Dự án gì?”

“Khu cải tạo thành cũ phía đông thành phố.”

“Năm 2016, thông qua quan hệ của một người bạn, mẹ mua ba căn nhà quyền sở hữu nhỏ.”

“Một căn năm mươi mét vuông, hai căn hơn ba mươi mét.”

“Tổng cộng chưa tới 400.000 tệ.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau này khu đó bị giải tỏa.”

“Năm 2020, ba căn đổi thành năm căn nhà tái định cư.”

“Cộng thêm tiền bồi thường…”

“Tổng cộng nhận được gần 4.000.000 tệ.”

Tôi sững người.

4.000.000 tệ.

Mẹ tôi có tài sản 4.000.000 tệ…

Mà tôi hoàn toàn không biết.

“Tại sao mẹ không nói với con?”

“Mẹ sợ con biết rồi trong lòng không yên.”

Giọng bà rất thấp.

“Khi đó con vừa mới kết hôn.”

“Mẹ sợ con nói với Lưu Tuấn.”

“Đến lúc ấy tiền sẽ không còn là của con nữa.”

“Vậy mẹ nói với người khác rồi?”

Bà im lặng.

“Mẹ…”

“Mẹ đã nói với mẹ chồng con đúng không?”

Mắt bà đỏ lên.

“Năm thứ hai sau khi con kết hôn…”

“Có lần mẹ chồng con tới thăm mẹ.”

“Bà ấy mang trái cây với thực phẩm chức năng tới, ngồi ở đây cả buổi chiều.”

“Bọn mẹ nói chuyện tương lai.”

“Bà ấy hỏi sau này mẹ dưỡng già thế nào.”

“Mẹ…”

“Mẹ lúc đó có uống chút rượu, lỡ miệng nói một câu…”

‘Không cần tụi con lo, trong tay mẹ có mấy căn nhà rồi.’

“Sau đó bà ấy cứ hỏi mãi.”

“Mẹ…”

“Mẹ đã nói hết.”

“Mẹ.”

“Tôi biết mẹ không nên nói.”

“Nhưng lúc đó bà ấy đối xử với mẹ rất tốt.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...