20px

“Hay tới thăm mẹ, mua đồ cho mẹ.”

“Mẹ tưởng bà ấy thật sự quan tâm mẹ…”

“Sau đó bà ấy nói gì?”

“Sau này có lần bà ấy nói…”

“Những căn nhà đó sau này có thể để lại cho con với Lưu Tuấn.”

“Mẹ bảo đương nhiên rồi, đều để lại cho Nhiên Nhiên.”

“Sau đó bà ấy cười nói…”

‘Cho Nhiên Nhiên thì chẳng phải cũng là cho Tuấn à? Người một nhà cần gì phân biệt của ai với ai.’

Tôi nhắm mắt lại.

“Còn gì nữa không?”

“Năm ngoái bà ấy còn gọi điện hỏi mẹ…”

“Thủ tục nhà cửa làm xong chưa, đã sang tên cho con chưa.”

“Mẹ nói chưa, thủ tục hơi phiền.”

“Bà ấy bảo vậy cứ để đó cũng được, dù sao cũng là người một nhà.”

Mẹ tôi cúi đầu, hai tay xoắn chặt chiếc tạp dề.

“Nhiên Nhiên…”

“Có phải bà ấy vẫn luôn nhắm tới mấy căn nhà đó không?”

Tôi không trả lời.

Bởi đáp án đã quá rõ ràng rồi.

Ngay từ năm thứ hai sau khi tôi kết hôn…

Mẹ chồng đã điều tra rõ át chủ bài của nhà tôi..

Bà ta biết nhà tôi có nhà tái định cư.

Cho nên những năm qua mới đặc biệt ân cần với mẹ tôi.

Cho nên bà ta mới dám ngang nhiên để Phương Dĩnh chuyển vào nhà.

Ép tôi chấp nhận tất cả.

Bởi vì bà ta cho rằng…

Trong tay mình có quân bài mặc cả.

Quân bài đó chính là:

Nếu tôi làm ầm lên…

Bà ta sẽ dùng mấy căn nhà kia để uy hiếp.

Lôi kéo mẹ tôi.

Chia rẽ quan hệ mẹ con.

Thậm chí tạo ra vài rắc rối pháp lý gì đó.

Nhưng điều bà ta không biết là…

Hai năm trước, mẹ tôi đã sang tên toàn bộ mấy căn nhà đó cho tôi rồi.

Hơn nữa còn làm công chứng tài sản trước hôn nhân.

Chuyện này…

Tôi chưa từng nói với bất kỳ ai.

Tôi đứng dậy, đi tới trước mặt mẹ rồi cúi xuống ôm bà.

“Mẹ, không sao đâu.”

“Bà ta không lật trời nổi đâu.”

Mẹ nắm chặt tay tôi, môi run run.

“Nhiên Nhiên…”

“Có phải mẹ hại con rồi không?”

“Không phải mẹ hại.”

Tôi khẽ nói.

“Là bọn họ tự chọn con đường này.”

Rời khỏi chung cư nhà mẹ, tôi đứng dưới cổng đơn nguyên một lúc lâu.

Trời sắp tối.

Đèn đường đã sáng lên, chiếu xuống cây ngân hạnh già trong khu chung cư.

Ngày bé tôi từng nhảy dây dưới gốc cây đó.

Từng ngồi làm bài tập.

Từng cãi nhau với bố mẹ.

Bây giờ bố không còn ở đây nữa.

Mẹ cũng già rồi.

Còn tôi…

Không còn là cô bé vừa khóc vừa chạy về nhà nữa.

Tôi gọi cho Tống Minh Viễn.

“Luật sư Tống.”

“Quân bài mà mẹ chồng tôi đang giữ…”

“Tôi đã biết là gì rồi.

“Là gì?”

“Bà ta biết mẹ tôi có nhà tái định cư.”

“Bà ta nghĩ đó là lợi thế.”

“Hiện giờ mấy căn nhà đó đứng tên ai?”

“Tên tôi.”

“Tài sản trước hôn nhân, có công chứng.”

Đầu dây bên kia bật cười một tiếng.

Đây là lần đầu tiên từ đầu vụ việc tới giờ tôi nghe Tống Minh Viễn cười.

“Cô Chu.”

“Sự chuẩn bị của cô…”

“Còn sớm hơn tôi nghĩ nhiều.”

Chương 11: Cuộc trò chuyện trong phòng trà nước

Ngày tháng cứ thế trôi qua.

Bề ngoài nhìn càng lúc càng “hòa thuận”.

Phương Dĩnh yên tâm dưỡng thai ở nhà.

Mẹ chồng mỗi ngày đổi món nấu đồ bổ.

Lưu Tuấn thỉnh thoảng về ăn cơm, nét mặt cũng thoải mái hơn rất nhiều so với ban đầu.

Có lẽ anh ta cho rằng…

Tôi đã mặc nhận cục diện này rồi.

Nhưng dưới mặt nước vẫn là dòng chảy ngầm cuộn xiết.

Bên công ty tôi xảy ra chút chuyện.

Trong team tôi có một cô bé tên Tiểu Dương.

Sinh năm 98.

Đầu óc lanh lợi, miệng cũng chẳng biết giữ cửa.

Trưa thứ tư, tôi tới phòng trà lấy nước.

Tiểu Dương cùng một đồng nghiệp khác đang nói chuyện bên trong.

Vừa nhìn thấy tôi bước vào…

Chủ đề lập tức dừng ngang.

“Sao vậy?”

“Không… không có gì đâu…”

Tiểu Dương cười gượng, biểu cảm cực kỳ mất tự nhiên.

“Chị Nhiên, chị lấy nước trước đi.”

Tôi lấy nước xong nhưng không vội rời đi.

“Có gì thì nói đi.”

“Chị đâu phải cọp.”

Tiểu Dương cắn môi, nhìn đồng nghiệp bên cạnh một cái, cuối cùng vẫn mở miệng.

“Chị Nhiên…”

“Mấy hôm trước em đi ăn ở khu Wanda, nhìn thấy một người…”

“Rất giống chồng chị.”

“Ừ, rồi sao nữa?”

“Bên cạnh anh ấy có một cô gái bụng bầu khá lớn.”

“Hai người họ đi dạo trong trung tâm thương mại, còn vào cửa hàng mẹ và bé xem nôi em bé.”

“Cô gái đó khoác tay chồng chị…”

“Còn chồng chị thì đứng trả tiền…”

Giọng cô ấy càng lúc càng nhỏ.

Đồng nghiệp bên cạnh còn kéo tay cô ấy, ý bảo đừng nói nữa.

“Cảm ơn em đã nói cho chị biết.”

Tôi bưng cốc nước rồi đi ra ngoài.

Thật ra chuyện này tôi đã biết từ lâu rồi.

Tôi thậm chí còn biết bọn họ vào cửa hàng nào, mua loại nôi em bé gì.

Bởi vì trong chiếc điện thoại phụ của Lưu Tuấn có địa chỉ nhận hàng.

Gửi tới căn hộ hai phòng ngủ của Phương Dĩnh.

Nhưng điều tôi để tâm không phải chuyện đó.

Điều tôi để tâm là…

Người trong công ty đã biết rồi.

Một người biết…

Đồng nghĩa với mười người biết.

Không cần bao lâu nữa, cả bộ phận sẽ đều biết chồng tôi ở ngoài có phụ nữ và con riêng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...