Trên người đắp chiếc chăn của Tô Đường.
Trong lòng ôm Nguyên Bảo.
Lâm Vãn ngồi bên cửa sổ.
Điện thoại rung lên không biết bao nhiêu lần.
Toàn bộ đều là cuộc gọi của Trương Lỗi.
Cô không nghe.
Chỉ chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
Rồi úp màn hình xuống mặt bàn.
Tô Đường đưa cho cô một cốc sữa nóng.
Ngồi xuống tấm thảm.
Cằm tựa trên đầu gối.
Nghiêng đầu nhìn cô.
“Cậu vẫn chưa nói.”
“Tại sao lần này lại khác?”
Lâm Vãn im lặng một lúc.
Sau đó lấy từ trong túi ra tờ phiếu xét nghiệm.
Đưa cho cô ấy.
Tô Đường nhận lấy.
Chỉ nhìn một cái.
Đồng tử lập tức co lại.
“Cậu mang thai rồi?”
“Được sáu tuần.”
Lâm Vãn nói.
Giọng bình thản như đang kể chuyện của người khác.
“Đã siêu âm rồi.”
“Phiếu siêu âm ở trong túi.”
“Có tim thai.”
“Phát triển bình thường.”
“Trương Lỗi biết chưa?”
“Chưa.”
“Vậy mà cậu còn…”
“Tớ sẽ không để Đóa Đóa lớn lên trong môi trường như thế nữa.”
Lâm Vãn cắt ngang lời cô ấy.
Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh trăng phủ lên gò má.
Đường nét dịu dàng.
Nhưng ánh mắt lại cứng rắn vô cùng.
“Tớ cũng sẽ không để đứa con thứ hai sinh ra trong căn nhà đó.”
Tô Đường há miệng.
Rồi lại nuốt những lời định nói xuống.
Cô vốn muốn hỏi:
“Một mình cậu làm sao nuôi nổi hai đứa trẻ?”
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Lâm Vãn.
Cô biết không cần hỏi nữa.
Người phụ nữ này mạnh mẽ hơn cô tưởng rất nhiều.
Hay nói đúng hơn.
Năm năm im lặng không phải vì cô yếu đuối.
Mà vì cô vẫn luôn chờ một lý do.
Một lý do khiến cô không thể tiếp tục chịu đựng thêm nữa.
Giờ đây.
Lý do ấy đã xuất hiện.
Điện thoại lại rung lên.
Lần này không phải Trương Lỗi.
Mà là tin nhắn Chu Quế Lan gửi trong nhóm gia đình.
Tô Đường liếc nhìn màn hình.
Không nhịn được đọc thành tiếng:
“Thanh niên bây giờ chẳng biết phép tắc gì cả.”
“Làm dâu mà ngay cả cơm cũng không nấu cho mẹ chồng.”
“Còn dẫn theo cháu gái bỏ đi.”
“Tôi nói cho mọi người biết.”
“Con người ấy mà.”
“Không thể nuông chiều quá.”
“Càng nuông chiều càng không ra thể thống gì.”
Tô Đường ngẩng đầu nhìn cô.
“Mẹ chồng cậu đang chửi cậu trong nhóm đấy.”
“Cậu không trả lời à?”
Lâm Vãn nhấp một ngụm sữa.
Bình thản đáp:
“Không.”
“Tớ thoát nhóm.”
Cô cầm điện thoại lên.
Dứt khoát rời khỏi nhóm chat mang tên “Gia đình hạnh phúc”.
Trước khi thoát.
Cô liếc nhìn vài tin nhắn cuối cùng.
Trương Quyên gửi một biểu tượng che mặt.
Trương Duyệt gửi một câu:
“Haizz.”
Còn bố chồng Trương Kiến Quốc không nói gì.
Đến cả Chu Quế Lan cũng chẳng thèm nhắc tới ông.
Bởi ai cũng biết.
Ông chưa bao giờ quản chuyện trong nhà.
Khoảnh khắc thoát khỏi nhóm chat.
Lâm Vãn cảm thấy lồng ngực mình nhẹ đi một chút.
Không phải giải thoát.
Chỉ là nhẹ đi một chút.
Giống như sợi dây đã căng quá lâu.
Cuối cùng cũng đứt.
Ngược lại chẳng còn phải gồng mình nữa.
Tô Đường nhìn thao tác của cô.
Giơ ngón cái lên.
“Đỉnh.
”
“Chuyện này chẳng đáng gì.”
Lâm Vãn đặt điện thoại xuống.
Uống hết cốc sữa.
Rồi đứng dậy.
“Ngày mai mới là lúc chính thức bắt đầu.”
“Ngày mai cậu định làm gì?”
Lâm Vãn bước tới bên cửa sổ.
Kéo rèm ra.
Khung cảnh thành phố về đêm trải rộng trước mắt.
Muôn nhà sáng đèn.
Dưới mỗi ánh đèn là một câu chuyện riêng.
Câu chuyện của cô đã lật sang trang mới.
Tiếp theo.
Cô sẽ tự viết phần còn lại.
“Ngày mai.”
Cô quay người lại.
Khóe môi khẽ cong lên.
Đó là nụ cười tự tin đã rất lâu không xuất hiện.
“Tớ sẽ đi ly hôn.”
Ngụm sữa trong miệng Tô Đường suýt nữa phun ra ngoài.
Bên ngoài cửa sổ.
Thành phố vẫn lặng lẽ sáng đèn.
Không ai biết rằng.
Trong một đêm bình thường như thế này.
Vận mệnh của một người phụ nữ đã âm thầm rẽ sang hướng khác.
Chương 3
Lâm Vãn nói muốn ly hôn.
Nhưng cô đã đánh giá thấp độ khó của việc ly hôn.
Khó khăn đầu tiên không phải thủ tục pháp lý.
Không phải phân chia tài sản.
Thậm chí cũng không phải Trương Lỗi.
Mà là mẹ cô.
Bảy giờ sáng hôm sau.
Điện thoại của Lâm Vãn gần như bị gọi cháy máy.
Chuyện cô rời khỏi nhóm gia đình chẳng biết bị ai truyền đến tai bố mẹ.
Điện thoại của mẹ cô, Trần Tú Lan, gọi tới liên tiếp như pháo liên thanh.
Hết cuộc này đến cuộc khác.
Điện thoại rung đến mức xoay vòng trên mặt bàn.
Lâm Vãn hít sâu một hơi.
Cuối cùng cũng nghe máy.
“Mẹ.”
“Đêm qua con ngủ ở đâu?”
Giọng Trần Tú Lan không lớn.
Nhưng sự tức giận bị đè nén trong đó còn khiến người ta ngột ngạt hơn cả quát mắng.
“Nhà bạn.”
“Nhà bạn?”
“Một người đã có chồng có con như con, nửa đêm nửa hôm lại dẫn con bỏ sang nhà bạn ở?”
“Con định làm loạn đến tận trời à?”
Trần Tú Lan càng nói càng bực.
“Con có biết tối qua mẹ chồng con gọi điện cho bố mẹ không?”
“Khóc đến mức không thở nổi.”
“Bà ấy nói con đập bát đập đĩa, chửi bới đánh người.”
“Còn đòi ly hôn nữa.”
“Bà ấy nói con muốn cướp Đóa Đóa đi.”
“Không cho nhà họ gặp cháu.”
Lâm Vãn nhắm mắt lại.
Lại là thế này.
Năm năm rồi.
Mỗi lần cô và mẹ chồng xảy ra mâu thuẫn.
Chu Quế Lan luôn là người đầu tiên gọi điện cho bố mẹ cô.
Phiên bản câu chuyện ở đầu dây bên kia lúc nào cũng giống nhau.
Lâm Vãn không hiểu chuyện.
Lâm Vãn bất hiếu.
Lâm Vãn vô lý.
Còn Chu Quế Lan thì là một bà mẹ chồng đáng thương bị bắt nạt.
Vất vả chăm cháu.
Vất vả làm việc nhà.
Cuối cùng vẫn bị con dâu hắt hủi.
Mà Lâm Vãn.
Lần nào cũng phải giải thích với bố mẹ mình một lần.
Giải thích một lần.
Xin lỗi một lần.
Cam kết một lần.
Sau đó mọi chuyện lại trở về như cũ.
“Mẹ.”
Giọng Lâm Vãn hơi khàn.
“Con không đập bát đập đĩa.”
“Cũng không chửi ai hay đánh ai.”
“Bà ấy bắt con mời ra ăn cơm.”
“Con mời tám lần.”
“Bà ấy không ra.”
“Đồ ăn nguội rồi.”
“Con đổ đi.”
“Chỉ có vậy thôi.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Con đổ thức ăn làm gì?”
Giọng Trần Tú Lan thay đổi.
Không còn tức giận.
Mà là kiểu bất lực khi thấy con không nên thân.
Chaporia
Bình Luận (0)