20px

Trong gương chiếu hậu.

Tòa nhà bệnh viện ngày càng xa dần.

Tại một ô cửa sổ trên tầng hai.

Có một bóng người mặc áo blouse trắng đang đứng đó.

Lặng lẽ nhìn theo chiếc taxi khuất dần nơi góc phố.

Tống Từ cầm trong tay một cốc cà phê đã nguội từ lâu.

Ánh mắt vẫn dõi theo hướng ấy.

Cho đến khi không còn nhìn thấy gì nữa.

Anh mới xoay người trở về văn phòng.

Mở ngăn kéo.

Lấy ra một cuốn sổ lưu niệm cũ.

Lật đến trang của Lâm Vãn.

Nét chữ trên đó vẫn còn rất rõ.

“Chúc mừng tốt nghiệp, tiền đồ rộng mở.

—— Lâm Vãn”

Chữ viết rất đẹp.

Thanh tú.

Nhưng lại mang theo một nét mạnh mẽ như muốn xuyên qua mặt giấy.

Tống Từ nhìn vài giây.

Rồi khép cuốn sổ lại.

Cất về chỗ cũ.

Trên bàn còn chất đầy hồ sơ bệnh án.

Buổi chiều anh vẫn còn hai ca phẫu thuật.

Anh uống hết cốc cà phê.

Đeo khẩu trang lên.

Rồi bước vào phòng mổ.

Có những chuyện.

Không phải lúc này nên nghĩ tới.

Nhưng anh biết.

Cuộc gặp gỡ tình cờ trước cổng bệnh viện hôm nay.

Sẽ có một ngày.

Trở thành khởi đầu rất quan trọng trong cuộc đời anh.

Chương 4

Khi chiếc taxi dừng lại dưới khu nhà của mẹ chồng.

Lâm Vãn ngồi yên trong xe một lúc.

Cô không vội xuống.

Mà nhìn tòa nhà cũ kỹ mình đã sống suốt năm năm qua qua lớp cửa kính.

Sáu tầng.

Tường ngoài màu trắng xám.

Đèn cảm ứng trong cầu thang lúc nào cũng chập chờn.

Ở khúc ngoặt tầng ba.

Có đặt một chiếc tủ giày cũ của hàng xóm.

Ngày nào đi làm về.

Cô cũng phải đi ngang qua đó.

Luôn cẩn thận nghiêng người tránh sang một bên.

Sợ vô tình làm đổ rồi lại bị người ta dị nghị.

Năm năm qua.

Cô đã đi lên đi xuống tòa nhà này hàng nghìn lần.

Mỗi một lần.

Đều cúi đầu.

Đều bước thật nhẹ.

Sợ làm phiền tới bất kỳ ai.

Nhưng hôm nay thì không.

Cô trả tiền xe.

Đẩy cửa bước xuống.

Tiếng gót giày chạm xuống nền xi măng vang lên giòn tan.

Mạnh hơn trước đây một chút.

Đèn cảm ứng sáng lên.

Lúc đi ngang qua chiếc tủ giày ở tầng ba.

Cô vô tình chạm phải nó.

Giày dép lập tức đổ ào xuống đất.

Lâm Vãn liếc nhìn một cái.

Không nhặt.

Không dựng lại.

Chỉ tiếp tục bước lên lầu.

Thẳng một mạch.

Cánh cửa không khóa.

Chỉ khép hờ.

Như thể đang chờ cô quay về.

Lâm Vãn đẩy cửa bước vào.

Trong phòng khách ngồi kín người.

Chu Quế Lan ngồi chính giữa ghế sofa.

Hai mắt sưng đỏ.

Trong tay nắm một chiếc khăn tay.

Thỉnh thoảng lại đưa lên lau khóe mắt.

Sắc mặt bà ta không được tốt lắm.

Môi hơi tái.

Nhưng tinh thần lại vô cùng sung sức.

Lâm Vãn chú ý thấy trên bàn trà đặt nửa đĩa cherry.

Bên cạnh còn có táo đã gọt sẵn.

Miệng bà ta vẫn đang nhai thứ gì đó.

Nhìn thấy cô bước vào mới vội vàng dừng lại.

Trương Lỗi ngồi trên chiếc ghế sofa đơn bên cạnh.

Trước mặt anh ta trải một tờ giấy.

Trên đó viết gì đó.

Lâm Vãn không nhìn rõ.

Trương Quyên cũng có mặt.

Người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi.

Mái tóc uốn xoăn.

Mặc váy hoa.

Bắt chéo chân ngồi trên ghế ăn.

Tay cầm một tách trà.

Ánh mắt nhìn Lâm Vãn chẳng khác nào đang nhìn một cấp dưới không nghe lời.

Bố chồng Trương Kiến Quốc trốn ngoài ban công hút thuốc.

Giữa làn khói mờ mịt chỉ lộ ra bóng lưng mơ hồ.

Vẫn là dáng vẻ chẳng quan tâm bất cứ chuyện gì.

“Về rồi à?”

Chu Quế Lan là người mở miệng trước.

Giọng khàn khàn.

Mang theo cảm giác bi thương như đã luyện tập từ trước.

“Tôi còn tưởng cô không nhớ đường về nhà nữa cơ.”

Lâm Vãn không đáp.

Cô đứng ở cửa thay giày.

Đó là đôi dép của riêng cô.

Màu hồng nhạt.

Đã bị mang đến sờn cả viền.

Chu Quế Lan từng nhiều lần chê đôi dép này:

“Màu mè quá.”

Bắt cô đổi sang đôi khác “nhã nhặn hơn”.

Nhưng cô vẫn không đổi.

Đó là một trong số rất ít những điều cô kiên trì giữ lại suốt năm năm qua.

Lâm Vãn đi tới giữa phòng khách.

Đứng lại.

Nhìn Trương Lỗi.

“Anh nói muốn nói chuyện.”

“Vậy nói đi.”

Trương Lỗi ngẩng đầu nhìn cô.

Ánh mắt vô cùng phức tạp.

Hôm nay anh ta không đi làm.

Đã xin nghỉ phép.

Trên người mặc đồ ở nhà.

Tóc tai cũng không được chỉnh tề.

Trông già đi vài tuổi so với bình thường.

Người đàn ông hai mươi bảy tuổi.

Quầng thâm dưới mắt hiện rõ.

Khóe miệng chùng xuống.

Giống như một con thú bị nhốt trong lồng quá lâu.

“Đêm qua em ở đâu?”

Anh ta hỏi.

“Nhà bạn.”

“Bạn nào?”

“Điều đó quan trọng sao?”

“Tất nhiên là quan trọng.”

Trương Quyên chen vào.

Giọng không lớn không nhỏ.

Nhưng từng chữ đều mang theo gai nhọn.

“Một người phụ nữ đã có chồng có con.”

“Nửa đêm dẫn con bỏ ra ngoài ở.”

“Truyền ra ngoài nghe có hay không?”

“Cô muốn hàng xóm láng giềng bàn tán nhà chúng tôi thế nào đây?”

Lâm Vãn nhìn bà ta một cái.

“Chị.”

“Em đang nói chuyện với em trai chị.”

Mặt Trương Quyên lập tức đỏ bừng.

Bà ta há miệng định nói gì đó.

Nhưng bị Chu Quế Lan dùng ánh mắt ngăn lại.

“Lâm Vãn.”

Chu Quế Lan đổi sang giọng điệu khác.

Không còn kiểu khóc lóc om sòm như tối qua.

Mà là giọng của bậc trưởng bối.

Cao cao tại thượng.

Mang theo áp lực vô hình.

“Cô nói xem.”

“Rốt cuộc cô muốn thế nào?”

“Cô muốn ly hôn.”

“Hay không muốn ly hôn?”

Câu hỏi ấy giống như một con dao.

Trực tiếp xé toang tất cả những lớp ngụy trang.

Trương Lỗi lập tức ngẩng đầu.

“Mẹ…”

“Con im đi.”

Chu Quế Lan giơ tay ngăn lại.

Ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Lâm Vãn.

“Để nó tự nói.”

“Nó chẳng phải rất biết ăn nói sao?”

“Tối qua chẳng phải rất cứng cỏi sao?”

“Hôm nay để nó nói rõ trước mặt cả nhà.”

Phòng khách bỗng trở nên yên tĩnh.

Trương Kiến Quốc ngoài ban công ló đầu nhìn vào.

Rồi lại lặng lẽ rụt về.

Lâm Vãn đứng nguyên tại chỗ.

Đón nhận mọi ánh mắt.

Ánh mắt dò xét của mẹ chồng.

Ánh mắt phức tạp của chồng.

Ánh mắt đầy địch ý của chị chồng.

Những ánh mắt ấy cô quá quen thuộc rồi.

Năm năm qua.

Cô đã vô số lần bị những ánh mắt ấy đánh giá.

Phán xét.

Phủ nhận.

Trước đây cô sẽ cúi đầu.

Sẽ né tránh.

Sẽ âm thầm tự hỏi mình có làm sai điều gì hay không.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...