20px

“Ngươi muốn làm gì? Điện hạ cứu ta!”

Ta túm lấy cổ áo nàng ta, nhấc cả người nàng ta lên.

“Tống đại nhân, ngươi luôn miệng nói mình và điện hạ là tình huynh đệ vượt trên tri kỷ.”

“Không bằng hôm nay, để mọi người mở mang tầm mắt.”

Ta vươn tay kéo một cái, rút ra từ tay áo nàng ta chiếc lý y của Tiêu Đạc.

Tiêu Đạc sợ đến tay buông lỏng, quyển sổ trực tiếp rơi xuống đất.

Chương 6

“Nguyễn Kiều Kiều, Cô là Thái tử. Cô không gật đầu, sống ngươi là người của Đông Cung, chết ngươi là quỷ của Đông Cung.”

Vô số cấm quân giơ đuốc từ bốn phương tám hướng tràn tới, vây chặt ta và Thúy Thúy.

Thúy Thúy sợ đến trốn sau lưng ta, cả người run rẩy.

“Tiểu thư, làm sao bây giờ?”

Ta vỗ nhẹ mu bàn tay nàng ấy, ra hiệu nàng đừng sợ.

Ta ngẩng đầu, nhìn Tiêu Đạc đứng trên bậc thềm, từ trên cao nhìn xuống.

Nước mắt vẫn đang rơi, nhưng bước chân ta không dừng lại.

“Điện hạ, ngài thật sự cho rằng mấy thứ đồng nát sắt vụn này có thể cản được ta sao?”

Ta vừa khóc mềm giọng, vừa sải bước về phía hàng cấm quân dày đặc.

Thống lĩnh cấm quân rút đao, cố lấy can đảm hô lên:

“Thái tử phi, xin người quay về, đừng làm khó thuộc hạ.”

Ta không nói thêm, trở tay tát một chưởng vào giáp ngực hắn.

Thống lĩnh rên lên một tiếng, cả người bay ngược ra ngoài, đè ngã cả một đám cấm quân.

Vòng vây lập tức bị xé ra một lỗ hổng.

Tiêu Đạc đứng trên bậc thềm nhìn mà tức đến muốn nứt mắt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...