“Bắn tên! Bắn tên cho Cô! Bắn bị thương thì Cô chịu trách nhiệm!”
Hắn đã hoàn toàn mất lý trí.
Ngay lúc cung thủ chuẩn bị buông tên.
Ngoài cổng Đông Cung bỗng truyền đến tiếng vó ngựa rung trời.
Ngay sau đó là tiếng cổng lớn bị vật nặng va mạnh.
“Ầm.”
Cánh cổng sơn son dày nặng bị một khúc công thành mộc khổng lồ phá tung.
Vô số Nguyễn gia quân mặc trọng giáp tràn vào như thủy triều, lập tức bao vây ngược lại cấm quân Đông Cung.
Cha cưỡi một con ngựa cao lớn, tay cầm trường thương, uy phong lẫm liệt xông lên phía trước.
“Ai dám động vào một sợi tóc của con gái ta!”
Cha gầm lên, xoay người xuống ngựa, chạy đến trước mặt ta.
Thấy ta đầy mặt nước mắt, ông đau lòng vỗ đùi liên tục.
“Ôi trời, bảo bối ngoan của cha, sao con khóc thành thế này rồi.”
“Cha đưa con về nhà. Chúng ta không chơi với tên Thái tử yếu như cọng bún này nữa.”
Tiêu Đạc tái mặt nhìn cảnh tượng trước mắt.
“Nguyễn đại tướng quân, ngươi dẫn binh tự tiện xông vào Đông Cung, muốn tạo phản sao?”
Cha cười lạnh.
“Tạo phản? Lúc lão tử đổ máu đổ mồ hôi ngoài biên quan, ngươi còn đang mặc quần hở đũng đấy.”
“Ngươi bắt nạt con gái ta, hôm nay lão tử dù liều cái mạng này cũng phải đưa con bé đi.”
Ta lau nước mắt, đi đến bên cổng Đông Cung.
Nơi đó có hai con sư tử đá bạch ngọc khổng lồ, mỗi con nặng đến ngàn cân.
Ta khom lưng, hai tay ôm lấy bệ của một con sư tử đá.
Chaporia
Bình Luận (0)