20px

Hoàng đế ngồi trên long ỷ, nhìn tập chứng cứ dày cộp do Nguyễn gia dâng lên.

Bên trong ghi chép chi tiết chứng cứ Tống Trường Anh tham ô quân lương.

Cùng đủ loại tội ác như Tiêu Đạc bao che dung túng, dùng tư hình với gia nô.

Tiêu Đạc quỳ một bên, sắc mặt xám xịt, không nói một lời.

Hắn biết, mình hoàn toàn xong rồi.

Hoàng đế hít sâu một hơi, xoa mi tâm căng đau.

“Thái tử nhìn người không rõ, dung túng mưu sĩ tham ô phạm pháp, khiến tướng sĩ biên quan chịu khổ.”

“Phế truất ngôi vị Thái tử, giáng làm Thụy Vương, giam tại Tông Nhân phủ, không có chiếu chỉ không được ra ngoài.”

Giọng Hoàng đế vang vọng trong đại điện, tuyên cáo kết thúc sinh mệnh chính trị của Tiêu Đạc.

Cả người Tiêu Đạc run lên, nặng nề dập đầu.

“Nhi thần… tạ chủ long ân.”

Hoàng đế quay sang nhìn ta, ánh mắt phức tạp.

“Nguyễn thị, ngươi chịu ấm ức rồi.”

“Trẫm chuẩn cho ngươi và Tiêu Đạc hòa ly. Từ nay về sau, nam cưới nữ gả, không liên quan gì đến nhau.”

“Ngoài ra, ban cho ngươi một vạn lượng vàng, ngàn tấm gấm vóc để an ủi.”

Ta vừa khóc tạ ơn, vừa đứng dậy.

Vì quỳ quá lâu, chân ta hơi tê.

Ta theo bản năng đưa tay vịn cây trụ bàn long bên cạnh.

“Rắc.”

Một tiếng nứt cực nhỏ vang lên.

Trên cây trụ bàn long được chạm từ cả khối bạch ngọc kia, rõ ràng xuất hiện năm vết ngón tay thật sâu.

Khóe mắt Hoàng đế co giật mạnh.

Văn võ bá quan trong triều lập tức im phăng phắc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...