Mọi người đều lặng lẽ cúi đầu, giả vờ như chẳng thấy gì cả.
Ta vội thu tay về, giấu tay trong tay áo, khóc càng to hơn.
“Hoàng thượng, thần nữ thật sự quá sợ hãi…”
Hoàng đế lau mồ hôi lạnh trên trán, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
“Trẫm biết, trẫm biết.”
“Nguyễn đại tướng quân, mau đưa nữ nhi của ngươi về nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Cha đắc ý ưỡn ngực, lớn tiếng lĩnh chỉ.
“Thần tuân chỉ.”
Thúy Thúy chờ ở ngoài cổng cung, thấy ta đi ra liền vui vẻ nghênh đón.
“Tiểu thư, cuối cùng chúng ta cũng tự do rồi.”
Ta cười lau nước mắt nơi khóe mắt, gật đầu.
“Đúng vậy, tự do rồi.
”
Tiêu Đạc bị cấm quân áp giải đi ra.
Hắn nhìn ta thật sâu, trong ánh mắt tràn đầy hối hận và không cam lòng.
Nhưng ta không nhìn hắn thêm lần nào nữa.
Ta khoác tay cha, bước lên xe ngựa về nhà.
Trong kinh thành rất nhanh đã lưu truyền một truyền thuyết mới.
Đại tiểu thư Nguyễn gia tuy khóc lên mềm mại yếu đuối, nhưng ngàn vạn lần đừng chọc nàng.
Bởi vì nàng vừa tức giận, có thể bóp nát cả trụ bàn long.
Còn ta, Nguyễn Kiều Kiều.
Vẫn sẽ ngày ngày nói chuyện bằng giọng mềm mại, mang theo tiếng nghẹn ngào.
Nhưng ta biết, từ nay về sau, sẽ không còn ai dám để ta chịu nửa phần ấm ức nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)