Thế là tiện tay thêm một lần nữa.
Chú ấy dọn sạch toàn bộ cỏ dại trên con đường nhỏ.
Lại liên hệ thợ máy xúc.
Đào đất.
Mở rộng.
San bằng mặt bằng.
Con đường mòn nhỏ hẹp biến thành một con đường mòn… rộng hơn một chút.
Và tôi cũng lần đầu tiên bước vào bên trong.
“Căn nhà này phải bốn, năm mươi năm tuổi rồi.”
“Cô nhìn cây cổ thụ phía sau đi.”
“Hồi đứa con út nhà này sinh ra thì họ trồng nó.”
“Giờ đứa bé đó cũng hơn ba mươi tuổi rồi.”
“À đúng rồi.”
“Cây này cô có muốn giữ lại không?”
“Nếu không muốn, tôi tìm người bán giúp.”
“Cũng bán được hai, ba vạn đấy.”
Tôi ngẩng đầu nhìn cây đại thụ cao vút ấy.
Thân cây rắn chắc.
Tán cây như một chiếc ô khổng lồ đang bung rộng.
Lá xanh tầng tầng lớp lớp.
Ánh mặt trời muốn xuyên qua cũng khó.
“Giữ lại đi.”
Tôi nghĩ.
Phương Thiển nhất định sẽ thích ngồi hóng mát dưới gốc cây này.
Ngày thứ ba.
Ngôi nhà bị đập bỏ.
Sau đó là công đoạn dọn dẹp mặt bằng.
Trước khi phá dỡ.
Tôi đã chụp lại một tấm ảnh.
Tôi nhìn bức ảnh ấy rất lâu.
Muốn tìm xem điểm gì đã khiến Phương Thiển bị thu hút ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Nhưng có lẽ tôi đúng là một người quá thực tế.
Tôi hoàn toàn không có khả năng tìm thấy vẻ đẹp giữa đống hoang tàn đổ nát.
Ngày thứ tư.
Trợ lý gọi điện tới.
“An tổng, nhà cung cấp bên Pháp đã tới rồi.”
“Họ yêu cầu trực tiếp trao đổi với chị.”
“Tổng giám đốc Lý bảo tôi hỏi chị khi nào quay về.”
Chưa tới một tuần.
Lần nữa nghe thấy cái tên Lý Bạc Ngôn, tôi lại có cảm giác như đã cách một đời.
Sau khi cúp máy, tôi gọi cho Tạ Vãn.
Câu đầu tiên cô ấy nói là:
“Lý Bạc Ngôn đúng là bị thần kinh rồi.”
Cô ấy nói hôm qua họp.
Mấy lão già lớn tuổi lại dựa vào thâm niên mà cãi nhau ầm ĩ.
Dạo gần đây trạng thái của Lý Bạc Ngôn không tốt.
Anh ta buột miệng nói:
“Để An Du giải quyết.”
Vừa dứt lời.
Cả phòng họp im phăng phắc.
“Bọn tôi còn chưa phản ứng gì thì anh ta đã tự bùng nổ trước rồi.”
“Đặt mạnh cốc xuống bàn, đá ghế một cái, mặt mày âm trầm bỏ đi.”
“Suốt cả ngày hôm đó như một con chó điên.”
“Gặp ai cũng cắn.
”
“Rốt cuộc bao giờ cậu mới về?”
“Cậu không thể quản anh ta một chút sao?”
09
Lý Bạc Ngôn khác với tôi.
Anh ta rất ổn định.
Trưởng thành, điềm tĩnh.
Đó chính là kiểu người như anh ta.
Ít nhất nhìn bề ngoài là như vậy.
Còn những chuyện như đập bàn, đá ghế, đỏ mặt tía tai tranh cãi.
Đều do tôi làm.
Người ta nói tôi là con chó điên bên cạnh Lý Bạc Ngôn.
Gặp ai cũng cắn.
Lời đó không sai.
Những kẻ lấy kinh nghiệm ra làm vốn liếng, bắt nạt Lý Bạc Ngôn còn trẻ, cho rằng anh ta không đủ năng lực.
Đều bị tôi dùng những thủ đoạn không thể đưa ra ánh sáng nắm được điểm yếu.
Sau đó lại để Lý Bạc Ngôn đứng ra xoa dịu.
Chúng tôi phối hợp rất ăn ý.
Cho đến khi tôi đem những thủ đoạn ấy dùng lên chính Lý Bạc Ngôn.
Tôi uy hiếp anh ta:
“Anh có thể kết hôn.”
“Nhưng nếu người kết hôn với anh không phải là tôi, kết cục của chúng ta sẽ không đẹp đâu.”
Hoặc anh ta cũng có thể lựa chọn không kết hôn.
Nhưng tương tự.
Người phụ nữ bên cạnh anh ta cũng chỉ có thể là tôi.
Tôi ngang ngược.
Tôi vô lý.
Tôi có tính chiếm hữu rất mạnh.
Nếu Lý Bạc Ngôn đã ở bên tôi.
Vậy thì chỉ được ở bên tôi.
Anh ta có thể coi tôi là bạn tình.
Có thể coi tôi là nhân tình.
Nhưng không thể vừa coi tôi là bạn tình, là nhân tình.
Lại vừa đi tìm người khác.
Lý Bạc Ngôn đã cười khi cưới tôi.
Nụ cười ấy chân thành đến thế.
Dịu dàng đến thế.
Thậm chí những lúc tình cảm dâng trào, không thể kìm nén.
Anh ta sẽ ghé sát bên tai tôi, thấp giọng nói:
“Chúng ta sinh một đứa con đi.”
“Rồi sao nữa?”
“Tôi nghỉ việc, ở nhà chăm chồng dạy con?”
“Không tốt sao?”
Ngón tay tôi lướt qua yết hầu của anh ta.
Dừng lại nơi trái tim.
“Không tốt.”
Anh ta nói:
“Em không tin anh.”
Đúng vậy.
Tôi không tin anh ta.
Giống như anh ta cũng không tin tôi.
Khi ấy anh ta đang tiếp xúc với một tiểu thư nhà giàu.
Tôi tức đến cực điểm.
Túm lấy cổ áo anh ta, nghiến răng nghiến lợi.
“Anh có thể kết hôn.”
“Nhưng nếu người kết hôn với anh không phải là tôi, kết cục của chúng ta sẽ không đẹp đâu.”
Không lâu sau đó.
Chaporia
Bình Luận (0)