Sau đó đưa ra một câu hỏi từ tận linh hồn:
“Cô chưa đóng tiền điện à?”
Tôi cũng im lặng rất lâu.
“Quên mất.”
Sau lần đó.
Chúng tôi có phương thức liên lạc của nhau.
Tôi cưỡi xe điện rẽ qua một khúc cua.
Từ xa đã nhìn thấy chiếc xe “đầu cá hấp ớt băm” của Kỷ Vị Ngôn.
Có lẽ anh cũng nhìn thấy tôi.
Tấp vào lề.
Đạp phanh.
Dừng xe.
Tôi mặt không cảm xúc chạy tới.
“Tôi biết lái rồi.”
“Không đâm vào anh đâu.”
Kỷ Vị Ngôn chỉ vào thân xe trầy xước loang lổ của tôi.
“Chiến tích rõ ràng thế kia còn gì.”
Ha.
Tôi tức đến bật cười.
Lập tức xoay đầu xe.
Phóng đi mất.
14
Hôm đó Tiểu Du gọi điện cho tôi.
“Chị Du, có rảnh không?”
“Đi leo núi nhé?”
Cô ấy là bạn gái của Thôi Lượng.
Rất xinh đẹp.
Tâm tư đơn giản.
Thích chơi, thích cười.
Vì chuyến leo núi này.
Cô ấy chuẩn bị rất nhiều thứ.
Một túi lớn trái cây.
Một túi lớn đồ ăn vặt.
Còn có hai chiếc ghế gấp.
Thôi Lượng đau hết cả đầu.
“Em đi leo núi hay đi dã ngoại vậy?”
Tiểu Du bẻ ngón tay đếm.
“Leo núi.”
“Dã ngoại.”
“Khác nhau ở thứ tự thôi.”
Kỷ Vị Ngôn cũng có mặt.
Anh mặc nguyên một bộ đồ leo núi màu đen.
Ban đầu anh không nói một lời.
Ngồi một bên xem náo nhiệt.
Thấy Thôi Lượng và Tiểu Du tranh cãi mãi không xong.
Anh đứng dậy.
Một câu quyết định tất cả.
“Mỗi người một chai nước.”
“Một quả chuối.”
“Một ổ bánh mì.”
Anh chỉ vào tôi.
“Cô.”
“Về thay giày.”
Tôi nhìn đôi giày vải trên chân mình.
Rất nhẹ.
Kỷ Vị Ngôn dường như liếc mắt một cái đã nhìn thấu sự không phục của tôi.
Anh bình thản nói:
“Đế bằng.”
“Không chống trượt.”
“Không có độ nâng đỡ.”
“Dễ trẹo chân.”
…
Được rồi.
Chiếc xe Kỷ Vị Ngôn lái đã đổi thành xe thương vụ màu đen.
Thoải mái hơn nhiều.
Chúng tôi đi một mạch tới chân núi.
Ngọn núi này không cao.
Dường như cũng không lớn lắm.
Tôi tưởng sẽ không khó.
Nhưng rõ ràng tôi đã đánh giá quá cao bản thân.
Mười lăm phút đầu tiên.
Tôi còn ứng phó thoải mái.
Vừa đi vừa ngắm những gốc cây rễ chằng chịt và hoa cỏ ven đường.
Mười lăm phút tiếp theo.
Tôi đã hoàn toàn vô cảm.
Thôi Lượng và Tiểu Du vừa đi phía trước vừa cười nói.
Kỷ Vị Ngôn ở giữa.
Trên cổ đeo máy ảnh.
Còn tôi ở cuối cùng.
Tôi càng lúc càng tụt lại phía sau.
Tôi dừng bước.
Tôi ngồi xuống.
Tôi không muốn đi nữa.
Điện thoại của Kỷ Vị Ngôn gọi tới.
“Cô bị lạc rồi.”
“… Không có.”
“Tôi chỉ đi chậm thôi.”
“Mọi người không cần chờ tôi đâu.”
“Được.”
“Chú ý an toàn.”
“Có chuyện gì thì gọi điện cho tôi.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi ngồi tại chỗ rất lâu.
Nhìn dãy núi xa xa.
Nhìn khu rừng tầng tầng lớp lớp.
Trời mờ sương.
Giữa sườn núi, hơi nước đang bốc lên cuồn cuộn.
Tôi chẳng nghĩ gì cả.
Vậy mà tôi thật sự chẳng nghĩ gì.
Đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Không biết đã qua bao lâu.
Tôi lại đứng dậy.
Tiếp tục đi lên phía trước.
Con đường quanh co dẫn lên núi.
Phía trước xuất hiện hai ngã rẽ.
Trên núi mà cũng có ngã rẽ nữa sao?
Tôi bỗng có ảo giác:
Chẳng lẽ mình thật sự bị lạc rồi?
“Ở đây!”
Không biết Kỷ Vị Ngôn xuất hiện từ đâu.
Anh đặt máy ảnh xuống, giơ tay về phía tôi.
“Sao anh chưa đi?”
“Chụp vài thứ.”
“Chụp gì?”
“Rêu.”
15
Cuộc sống ở làng Trường Hưng trôi qua rất chậm.
Tôi có thể ngủ đến tận lúc mặt trời lên cao.
Luộc một bắp ngô.
Một quả trứng.
Đó đã là một bữa ăn.
Sau đó ngồi ngẩn người trong đình nghỉ mát.
Hoặc nhìn máy giặt quay hết vòng này đến vòng khác.
Tôi rất thích ngắm hoàng hôn ở đây.
Chỉ cần ngồi trước cửa nhà.
Không có bất cứ vật cản nào.
Nhìn mặt trời chậm rãi lặn xuống.
Kỷ Vị Ngôn nói:
“Muốn thử đua xe địa hình không?”
Anh đưa tôi tới một câu lạc bộ ngoài trời.
Mặc đồ bảo hộ.
Đeo kính chắn gió.
Tôi và Kỷ Vị Ngôn cùng lên xe.
Ban đầu địa hình rất bằng phẳng, rộng rãi.
Phong cảnh dọc đường cũng rất đẹp.
Kỷ Vị Ngôn dừng xe mấy lần để chụp ảnh.
Anh dừng.
Tôi cũng dừng.
Anh chụp phong cảnh.
Tôi ngắm phong cảnh.
Sau đó anh chụp tôi một tấm.
Tôi nhíu mày nhìn anh.
Anh đưa máy ảnh tới trước mặt tôi.
“Thế nào?”
Chụp rất đẹp.
Đẹp đến mức cảm giác u ám nhàn nhạt trên người tôi cũng biến mất.
Chaporia
Bình Luận (0)