Nhưng tôi vẫn gật đầu xóa ảnh.
Kỷ Vị Ngôn nhướng mày.
Cười cười.
Không nói gì.
Rất nhanh sau đó.
Địa hình bắt đầu trở nên gập ghềnh.
Nhìn bãi bùn lầy dưới đất.
Nhìn những con dốc lên xuống liên tục.
Kỷ Vị Ngôn đeo kính chắn gió vào.
“Không cần kỹ thuật.”
“Chỉ cần dùng sức.”
“Vặn ga thật mạnh là được.”
Nói xong anh lao đi.
Còn tôi.
Sa lầy hai lần.
Đâm vào cây một lần.
Bùn đất bắn đầy người.
Đến khi kết thúc.
Tôi cảm giác như mình đã bị rút cạn năng lượng.
Kỷ Vị Ngôn đưa cho tôi một chai nước.
“Ăn bánh mì nướng lò đất không?”
19
Cuộc sống ở làng Trường Hưng cũng trôi qua rất nhanh.
Ba tháng.
Ngôi nhà một tầng rưỡi đã hoàn thành phần kết cấu chính.
Dần dần có hình dáng.
Thật kỳ diệu.
Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi.
Một ngôi nhà từ có thành không.
Rồi lại từ không thành có.
Giống như thương hải tang điền vậy.
Tiếp theo là công đoạn thi công nội thất.
Chú Lý giảng cho tôi nghe quy trình và thứ tự thực hiện.
Tôi nghe qua loa.
Liên tục gật đầu.
Nhưng chẳng ghi nhớ gì.
Khác nghề như cách núi.
Đầu óc tôi thật sự không muốn động não.
Thời tiết dần trở lạnh.
Tiểu Du kéo tôi đi chọn váy cưới.
Cô ấy và Thôi Lượng sắp kết hôn.
“Chị Du, đến lúc đó nhớ tới uống rượu mừng nhé.”
Niềm vui của cô ấy cũng lây sang tôi.
Khóe môi tôi khẽ cong lên.
“Được thôi.”
Cô ấy hỏi tôi:
“Chị Du, có phải anh Ngôn thích chị không?”
Tôi nghĩ ngợi một lát.
Rồi gật đầu.
“Chắc là vậy.”
Mắt cô ấy lập tức sáng lên.
Vẻ mặt đầy hóng chuyện.
“Còn chị thì sao?”
“Chị Du, chị có thích anh Ngôn không?”
“Anh Ngôn tốt thế cơ mà.”
“Đẹp trai, có năng lực.”
“Trước đây anh ấy làm ở Bắc Kinh.”
“Đã lên tới chức giám đốc thiết kế rồi.”
“Sau này vì dì bị bệnh nên mới nghỉ việc về đây.”
“Bây giờ anh ấy có studio riêng.”
“Dưới quyền còn có mấy bạn trẻ.”
“Ai cũng làm rất tốt…”
Cô ấy líu ríu không ngừng.
Hận không thể kể hết mọi điều mình biết cho tôi nghe.
Nhưng hiện tại.
Tôi chưa có ý định bắt đầu một mối quan hệ mới.
Mà đợi đến khi tôi muốn bắt đầu một mối quan hệ mới.
Có lẽ anh sẽ không còn thích tôi nữa.
Con người vốn là như vậy.
Gặp sai người vào đúng thời điểm.
Gặp đúng người vào sai thời điểm.
Nuối tiếc luôn nhiều hơn hạnh phúc.
20
Hôm đó.
Tạ Vãn gửi cho tôi một tin nhắn.
【Lý Bạc Ngôn đang tìm cậu.】
Tin nhắn được gửi từ một tuần trước.
Còn Lý Bạc Ngôn thì xuất hiện trước mặt tôi sau một tuần.
Chỉ trong một tuần ngắn ngủi.
Anh ta đã dễ dàng tìm được tôi.
Tôi đang ngồi trên chiếc ghế đẩu thấp nhìn công trình xây nhà.
Anh ta nhận lấy điếu thuốc chú Lý đưa.
Chú Lý hỏi:
“Cậu và Tiểu Ngư là…”
Lý Bạc Ngôn liếc nhìn tôi.
Giọng điệu nhàn nhạt.
“Chồng cũ.”
“Tôi là chồng cũ của cô ấy.”
Chú Lý trợn tròn mắt.
Lấy cớ đi giám sát công trình rồi bỏ đi.
Lý Bạc Ngôn ném điếu thuốc chưa hút lấy một hơi xuống đất.
Hỏi:
“Khi nào em về?”
…
“Phương Du.”
“Tôi đang hỏi em.”
Tôi ngẩng mắt lên.
“Anh tìm tôi làm gì?”
Lý Bạc Ngôn lạnh mặt.
Không nói lời nào.
“Anh hối hận rồi à?”
Lý Bạc Ngôn sững người.
“Cái gì?”
Tôi đứng dậy.
Vươn vai một cái.
“Ly hôn với tôi.”
“Anh hối hận rồi à?”
Lý Bạc Ngôn ngẩn ra trong giây lát.
Sau đó bật cười đầy hoang đường.
“Em bị điên rồi sao?”
Tôi gật đầu.
“Vậy thì đừng tới tìm tôi.”
Tôi định rời đi.
Nhưng bị Lý Bạc Ngôn kéo lại.
Anh ta nghiến răng nghiến lợi.
“Phương Du.”
“Rốt cuộc em muốn làm gì?”
Tôi nhíu mày nhìn anh ta.
“Người muốn làm gì là anh mới đúng.”
“Anh sợ tôi còn giữ thứ gì bất lợi cho anh sao?”
“Hay anh muốn tôi tiếp tục giúp anh làm chuyện gì nữa?”
Lý Bạc Ngôn lại im lặng.
Thật vô vị.
Tôi muốn giằng tay ra.
Nhưng anh ta không buông.
Tôi sa sầm mặt.
Nhìn bàn tay đang siết chặt cổ tay mình của anh ta.
Đột nhiên.
Tôi lấy con dao gấp trong túi ra.
Là Kỷ Vị Ngôn đưa cho tôi.
Anh đi mua dưa hấu.
Nói lát nữa sẽ bổ dưa ăn.
Không hề do dự.
Tôi bật lưỡi dao.
Đâm thẳng xuống cổ tay mình.
Hơi thở của Lý Bạc Ngôn ngưng lại.
Mắt mở to.
Anh ta lập tức khống chế tôi.
Hai mắt đỏ ngầu.
Nghiến răng đến mức quai hàm căng cứng.
Chaporia
Bình Luận (0)