20px

“Cách làm cũ vẫn là ổn thỏa nhất.”

An Du xoay cây bút trong tay.

Khiêm tốn hỏi:

“Cái gọi là ‘cách làm cũ’ mà ông nói…”

“Là dự án bị ông làm hỏng ba năm trước?”

“Hay lần thua lỗ hai trăm triệu năm năm trước?”

Lý Bạc Ngôn trừng mắt nhìn cô.

Dưới gầm bàn đá cô một cái.

An Du mặt không đổi sắc.

Nhưng suýt nữa giẫm nát chân anh ta.

An Du ra tay với Lý Bạc Ngôn.

Đều là ra tay thật.

Cô từng tát anh ta.

Từng đánh gãy xương sườn anh ta.

Thế nhưng.

Khi người khác muốn gây bất lợi cho Lý Bạc Ngôn.

Người đầu tiên lao lên phía trước lại luôn là cô.

Tạ Vãn nghỉ việc rồi.

Cô ấy là dân công sở lão luyện.

Luôn mang dáng vẻ:

Không cầu làm việc tốt nhất.

Chỉ cầu lừa được sếp là được.

Cô ấy từng nói.

So với việc đáp ứng yêu cầu của sếp.

Học cách ảnh hưởng tới yêu cầu của sếp còn quan trọng hơn.

“Người mà sếp muốn tuyển từ chối offer của chúng ta à?”

“Chuyện tốt đấy.”

“Sếp thất vọng thì cứ thất vọng thôi.”

“Thất vọng nhiều rồi cũng thành quen.”

“Mọi người phải hiểu.”

“Không phải sếp muốn ai thì chúng ta tuyển người đó.”

“Mà là chúng ta tuyển ai thì sếp dùng người đó.”

Nhưng chính một người như vậy.

Lại đột nhiên nộp đơn nghỉ việc.

Lý Bạc Ngôn hỏi lý do.

Cô ấy nói:

“Nhà của Tiểu Ngư Nhi xây xong rồi.”

“Cô ấy chừa cho tôi một phòng ngủ.”

“Tôi qua đó nghỉ dưỡng.”

Câu nói này khiến sắc mặt Lý Bạc Ngôn trầm xuống.

Mãi về sau Lý Bạc Ngôn mới biết chuyện Phương Thiển qua đời.

Cô ấy là bạn thân của An Du.

An Du sẽ đau lòng.

Cho nên dù cô có làm loạn, có gây chuyện.

Lý Bạc Ngôn cũng mặc cô.

Dù sao cô cũng sẽ quay về.

Rời khỏi nơi này.

Rời khỏi anh.

Cô còn có thể đi đâu được nữa?

Anh chưa từng nghĩ tới.

An Du sẽ biến mất khỏi cuộc đời mình.

Ra đi dứt khoát như thế.

Không hề ngoảnh đầu lại.

Tại sao?

Cái chết của Phương Thiển lại ảnh hưởng tới cô lớn đến vậy sao?

Tạ Vãn nhún vai.

“Tôi không biết.”

“Tôi chỉ biết hai người không hợp.”

“Dù sao cũng ly hôn rồi.

“Dù sao anh cũng có người tiếp quản vị trí rồi.”

Lý Bạc Ngôn lên tiếng:

“Tôi và Lâm Mạt chỉ là bạn bè.”

Không còn bị ràng buộc bởi hợp đồng lao động nữa.

Tạ Vãn chẳng còn sợ Lý Bạc Ngôn.

“Nếu anh muốn theo đuổi lại Tiểu Ngư Nhi.”

“Cũng không phải không có cách.”

“Anh cứ xác định táng gia bại sản rồi mặt dày theo đuổi đi.”

“Tiểu Ngư Nhi là kiểu người miệng cứng lòng mềm.”

“Nhiều nhất cô ấy hành anh đến mức mất tám, chín phần tài sản.”

“Cũng có thể mới mất một hai phần thì chính cô ấy đã không chịu nổi trước rồi.”

Tạ Vãn nói những lời ấy rất nhẹ nhàng.

Nhưng lại khiến Lý Bạc Ngôn rơi vào im lặng.

Vì thế cô ấy bật cười khẩy.

“Nhưng anh không tin cô ấy.”

“Anh cũng không dám cược với cô ấy.”

“Cho nên nói cho cùng.”

“Hai người không hợp.”

“Trong mắt tôi và Phương Thiển.”

“Tiểu Ngư Nhi là một người rất rất tốt.”

“Người mà cô ấy thật sự để tâm trên đời này không nhiều.”

“Nhưng đã được cô ấy để tâm.”

“Thì cô ấy sẽ bảo vệ đến cùng.”

“Giống như tôi.”

“Tôi hoàn toàn có thể làm việc ở công ty này đến lúc nghỉ hưu.”

“Nhưng còn anh thì sao? Lý Bạc Ngôn, anh luôn hành hạ cô ấy. Anh và Lâm Mạt là bạn bè, chưa chắc anh đã muốn xảy ra chuyện gì với Lâm Mạt, nhưng anh cứ nhất quyết đưa Lâm Mạt đến trước mặt Tiểu Ngư Nhi, dùng cô ấy để đâm vào tim cô ấy, dùng từng cây kim nhỏ ghim lên người cô ấy. Không thấy máu, không lấy mạng, nhưng lại khiến cô ấy trằn trọc không yên, sống không ra sống, chết không ra chết.”

Ngày thứ hai sau khi lên giường với An Du, Lý Bạc Ngôn đã ôm một cô gái ngoại quốc đi lướt sóng.

Chân An Du vẫn còn mềm nhũn, vậy mà vẫn tát thẳng vào mặt anh.

Cô cảnh cáo:

“Từ nay về sau, tránh xa đám nam nữ đó ra.”

Lý Bạc Ngôn không cho rằng An Du có tư cách quản mình.

Cho nên khi có người khác giới lao vào lòng anh, anh không hề từ chối.

Nhìn thấy An Du, anh thậm chí còn nhướng mày:

“Em cũng có thể đi tìm mà, tôi không ngại.”

Tối hôm đó, An Du đánh gãy xương sườn của Lý Bạc Ngôn.

Lý Bạc Ngôn giống như một con sói non không chịu bị thuần phục, thỉnh thoảng lại chìa móng vuốt ra cào An Du một cái.

Mỗi lần nhìn thấy đôi mắt An Du sáng rực vì tức giận, những u ám tích tụ trong lòng Lý Bạc Ngôn đều có thể tan biến trong chớp mắt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...