20px

Anh và An Du đấu đá công khai, giằng co lẫn nhau, rốt cuộc là vì điều gì?

Trước đây Lý Bạc Ngôn chưa từng nghĩ đến vấn đề này.

Bây giờ, An Du đã đi rồi.

Biệt thự trống vắng.

Công ty trống vắng.

Ngay cả trái tim Lý Bạc Ngôn cũng trống rỗng.

Nhưng giống như Tạ Vãn đã nói, Lý Bạc Ngôn không tin An Du.

Anh không dám đánh cược với An Du.

Đánh cược vào chín phần mười hay một phần mười còn lại.

An Du không quan trọng bằng công ty.

Đúng vậy.

Không sai.

An Du vốn không quan trọng đến thế.

24,

Ngày Tạ Vãn đến, tôi mượn xe của Kỷ Vị Ngôn.

Xe của anh đúng là hai thái cực đối lập.

Một chiếc nhỏ như đầu cá hấp ớt băm.

Một chiếc to như tủ lạnh hai cánh.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn chọn chiếc sau.

Tôi hiểu Tạ Vãn.

Cô ấy có thể mang cả thế giới đến trong khả năng của mình.

Nhưng khi tôi hỏi:

“Bên trái là phanh, bên phải là ga à?”

Kỷ Vị Ngôn im lặng.

Anh ngoắc tay với tôi.

“Để tôi lái.”

“Không phải anh ngủ không ngon sao?”

“Trong tình huống này tôi cũng không ngủ nổi.”

Đúng như tôi dự đoán, Tạ Vãn mang theo hai chiếc vali cao đến nửa người.

Từ xa cô ấy đã vẫy tay với tôi.

Vừa ra khỏi cửa đã ôm chầm lấy tôi.

“Nhanh nhanh nhanh, để tôi hít thở không khí tự do nào. Cuối cùng bà đây cũng không phải đi làm nữa rồi!”

Kỷ Vị Ngôn giúp cô ấy giữ ổn chiếc vali.

Mắt Tạ Vãn lập tức sáng rực.

“Ồ, trai đẹp đấy nhé. Tên gì thế? Người ở đâu? Làm nghề gì? Kết hôn chưa?”

Cô ấy huých khuỷu tay vào tôi.

“Khá lắm Phương Tiểu Du. Mấy tháng không gặp mà đã mở ra mùa xuân thứ hai rồi à? Thấy cậu thế này, mẹ đây rất vui mừng nhé!”

Tôi bị cô ấy làm cho đau cả đầu.

Bèn nhét túi hạt dẻ vừa mua vào lòng cô ấy.

“Đói rồi đúng không? Ăn lúc còn nóng đi!”

Tạ Vãn là một người cực kỳ lắm lời.

Suốt dọc đường, cô ấy kéo Kỷ Vị Ngôn nói từ chuyện ăn mặc ở đi lại cho tới tình hình quốc tế.

Tôi nghe đến mức mí mắt díp lại.

Chẳng bao lâu sau thật sự ngủ mất.

Sự xuất hiện của Tạ Vãn đối với tôi giống như một luồng hơi ấm.

Cảm giác ấy rất dễ chịu.

Cũng khiến tôi vô cùng an lòng.

Cô ấy cực kỳ thích căn nhà của Kỷ Vị Ngôn.

“Bảo chủ nhà bán lại cho tôi đi?”

“Này, cậu nói xem, cùng một số tiền, ở thành phố tuyến một còn chẳng mua nổi một cái nhà vệ sinh, vậy mà ở đây lại xây được căn nhà lớn thế này.”

“Đúng là căn nhà trong mơ của tôi.”

Để đón gió tẩy trần cho Tạ Vãn, Kỷ Vị Ngôn chuẩn bị một con cừu nướng nguyên con.

Chiếc xe kéo lò nướng chạy thẳng tới trước mặt chúng tôi.

Nướng ngay trước mặt mọi người.

Tạ Vãn giơ ngón tay cái.

“Tổng giám đốc Kỷ nghĩa khí đấy.”

Cô ấy là kiểu người cực kỳ sôi nổi.

Chẳng bao lâu đã kéo vài người đi đánh bài cùng mình.

Kỷ Vị Ngôn xắn tay áo lên nấu canh lòng cừu.

Thuận tay còn lấy một chiếc chăn đưa cho tôi.

“Ban đêm lạnh, đắp vào đi.”

Tôi quấn chặt mình trong chăn.

Rất ấm.

“Kỷ Vị Ngôn.”

“Hửm?”

“Tôi muốn ăn bánh mô.”

“Hả?”

“Dương nhục phao mô ấy, tôi muốn ăn bánh mô.”

Kỷ Vị Ngôn bật cười.

Anh cầm kính lên đeo rồi đi ra ngoài.

Tôi vội kéo anh lại.

“Anh làm gì thế?”

“Mua bánh mô.”

“… Tôi chỉ nói bâng quơ thôi.”

“Muốn ăn thì mua. Chỉ là bánh mô thôi mà, có phải em đòi mặt trăng trên trời đâu.”

“Thế nếu tôi muốn mặt trăng trên trời thì sao?”

“Tôi múc cho em một chậu nước nhé?”

Tôi bật cười.

Đêm đó chúng tôi đều uống rất nhiều.

Chỉ có Kỷ Vị Ngôn là không đụng một giọt rượu nào.

Anh nói mình có việc.

Rạng sáng, tôi nhận được một bức ảnh.

Là Kỷ Vị Ngôn gửi.

Trong ảnh là một vầng trăng lưỡi liềm mảnh như mày ngài.

Giống như mầm non vừa nhú.

Cong cong móc lấy ngọn cây du già.

Thanh lạnh.

Mỏng manh.

Thoáng chốc sẽ biến mất.

Thế nhưng lại được lưu giữ mãi trong bức ảnh ấy.

【Mặt trăng em muốn đây.】

【Mặc dù không muốn kể công, nhưng tôi thật sự đã chạy rất nhiều nơi. Giờ tôi đang ở lưng chừng núi.】

【Được rồi, tôi đúng là đang kể công đấy.】

【An Du, đêm nay trăng đẹp lắm!】

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...