20px

“Ngày mai mọi người xuất phát đi.”

Vừa nghe câu này, mắt mẹ chồng lập tức sáng lên:

“Thật sao?”

“Vãn Ninh, con không đùa đấy chứ?”

Em chồng cũng bật dậy khỏi sofa, mặt đầy kinh ngạc và vui mừng:

“Chị dâu, chị thật sự mua vé mời tụi em đi du lịch rồi à?”

Ngay cả Chu Minh Vũ cũng sững ra, kinh ngạc nhìn tôi.

“Vợ à, sao tự nhiên em lại muốn để mẹ anh và em gái anh đi du lịch?”

Tôi cười nhạt:

“Không phải mọi người nói rồi sao?”

“Mọi người mới là người nhà của em.”

“Em đâu thể chỉ tiêu tiền cho mẹ em mà không tiêu cho mọi người.”

Mẹ chồng vừa nghe vậy thì cười đến híp cả mắt, kéo tay tôi, mặt đầy vui mừng:

“Ôi Vãn Ninh, cuối cùng con cũng nghĩ thông rồi.”

“Mẹ biết mà, con là đứa thông minh, chắc chắn hiểu ai mới là người nhà thật sự của con.”

Em chồng cũng sáp lại, mặt chất đầy nụ cười:

“Chị dâu, chị tốt quá!”

“Vừa nãy em còn nói với mẹ, chị dâu em là người hiểu chuyện nhất, chắc chắn sẽ không so đo mấy chuyện nhỏ nhặt đó đâu.”

Tôi cười, không nói gì.

Mẹ chồng tiếp tục lải nhải:

“Vãn Ninh à, nể tình con biết lo cho gia đình như vậy, chuyện mẹ con đột nhiên đến ăn nhờ ở đậu lần này, chúng ta sẽ không tính toán nữa. Sau này cả nhà mình sống với nhau cho tốt.”

Hay cho câu “không tính toán”.

Nói dễ nghe thật, cứ như bà ta rộng lượng lắm vậy.

Chu Minh Vũ ôm vai tôi, vẻ mặt hài lòng:

“Vãn Ninh, cưới được một người vợ chu đáo hiểu chuyện như em đúng là phúc lớn nhất đời anh.”

Thấy Chu Minh Vũ diễn vai người chồng tốt, em chồng cũng đứng bên cạnh phụ họa:

“Anh, sau này anh nhất định phải đối xử tốt với chị dâu đó. Chị ấy tốt với nhà mình như vậy, anh không được phụ chị ấy.”

Mẹ chồng cũng lập tức tiếp lời:

“Đúng đúng, Minh Vũ, nếu con dám đối xử không tốt với Vãn Ninh, mẹ là người đầu tiên không đồng ý.”

Chương 7

Nhìn ba người bọn họ diễn kịch giả tạo, trong lòng tôi chỉ thấy buồn nôn.

Nhưng tôi vẫn mỉm cười, cố tỏ ra bình tĩnh:

“Đều là người một nhà, không cần khách sáo như vậy.”

Nghe vậy, ba người họ trao đổi ánh mắt, nhìn tôi như nhìn kẻ ngốc:

“Đúng đúng đúng, đều là người một nhà, người một nhà cả!”

Lúc này, con gái em chồng là Đường Đường đột nhiên chạy tới, ngẩng mặt hỏi:

“Mợ ơi, mợ định mời tụi con đi chơi ở đâu vậy?”

Tôi nhìn em chồng rồi nói với Đường Đường:

“Không phải mẹ con vẫn luôn muốn đi Nội Mông sao?”

“Mợ đã mua vé đi Nội Mông cho mọi người rồi.”

Nghe vậy, em chồng càng vui hơn:

“Trời ơi, Nội Mông á? Chỗ đó là nơi mẹ mơ được đi du lịch từ lâu rồi!”

Em chồng bế Đường Đường lên, kích động thúc giục:

“Đường Đường mau cảm ơn mợ đi.”

“Mợ mời chúng ta đi chơi đó!”

Đường Đường liếc tôi, khó hiểu nói:

“Sao phải cảm ơn mợ ạ?”

“Không phải mọi người nói tiền của mợ cũng là tiền của chúng ta sao?”

“Mợ lấy tiền của chúng ta cho chúng ta đi chơi, có gì phải cảm ơn?”

Bầu không khí lập tức trở nên lúng túng.

Cuối cùng vẫn là mẹ chồng cười gượng hòa giải:

“Con bé này, đừng nói linh tinh.”

“Vãn Ninh, trẻ con không biết gì, con đừng để trong lòng.”

Tôi thản nhiên nói:

“Không sao, con không để trong lòng đâu.”

Dù sao ngày tốt lành của các người cũng sắp kết thúc rồi.

Tôi cần gì phải so đo từng chút.

Mẹ chồng thấy tôi biết điều thì càng hài lòng:

“Vãn Ninh, quả nhiên mẹ không nhìn lầm con.”

Chu Minh Vũ hơi nhíu mày, không nhịn được hỏi tôi:

“Vợ à, hôm nay em sao thế?”

“Sao tự nhiên lại trở nên chu đáo hiểu chuyện vậy?”

Tôi khẽ cười, nói thẳng:

“Bởi vì hôm nay em mới nhìn rõ ai mới thật sự là người tốt với em.”

Bọn họ tưởng tôi đang nói đến họ.

Ba người nhìn nhau, vẻ đắc ý trên mặt gần như muốn tràn ra ngoài.

Mẹ chồng vỗ tay tôi, cười càng vui:

“Thế mới đúng chứ!”

“Con nghĩ thông được điều này chứng tỏ đầu óc vẫn còn tỉnh táo.”

Em chồng thì sốt ruột hỏi:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...