Tôi chán chường tựa đầu giường chơi game.
Cùng với âm thanh hiệu ứng vang lên:
“Unbelievable!”
Cửa phòng bệnh bị người ta đẩy mở.
Tôi theo bản năng ngẩng đầu.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Hoàng Thời Vũ.
Cả người tôi lập tức căng cứng.
Tôi không biết hóa ra mình và cô ấy lại nằm cùng một bệnh viện.
Càng không ngờ cô ấy sẽ chủ động tìm tới tôi.
Người tới chẳng có ý tốt.
Ánh mắt nhìn tôi rõ ràng mang theo sự khinh thường.
— Cố tình làm bản thân bị sốt để Bạc Nhu đau lòng vì cô à?
— Cô Quan, tâm cơ của cô cũng sâu thật đấy.
Sao tôi có thể mang sức khỏe của mình ra đùa được chứ?
Nhưng nếu Hoàng Thời Vũ nghĩ như vậy.
Liệu Diệp Bạc Nhu có cho rằng tôi đang diễn kịch giống cô ấy không?
Tôi cảm thấy cần phải giải thích.
— Tôi không cố ý để bản thân bị bệnh.
Hoàng Thời Vũ nhún vai.
— Không quan trọng.
— Cô có cố tình giả đáng thương hay không, chẳng liên quan tới tôi.
— Điều quan trọng nhất bây giờ là…
— Tôi đã về nước rồi.
— Năm đó nếu không phải tôi bỏ Bạc Nhu sang nước ngoài, tôi và anh ấy đã kết hôn từ lâu.
— Cô căn bản sẽ không có cơ hội tiếp cận anh ấy.
Ánh mắt cô ta rơi xuống dấu hôn trên xương quai xanh của tôi.
Đôi mắt khẽ nheo lại.
Dấu hôn đó là do Diệp Bạc Nhu để lại từ hai ngày trước.
Bị Hoàng Thời Vũ nhìn như vậy.
Tôi có chút khó xử.
Vội vàng kéo cổ áo lại.
Cô ta cười nhạt đầy mỉa mai.
— Bạc Nhu là đàn ông bình thường.
— Anh ấy có nhu cầu sinh lý, tôi hiểu.
— Ít nhất cô còn sạch sẽ hơn đám phụ nữ bên ngoài.
— Anh ấy xem cô như công cụ giải quyết nhu cầu, tôi không tức giận.
— Chỉ là…
— Tôi thật không ngờ anh ấy lại thô bạo với cô như vậy.
— Trước đây lúc tôi ở bên anh ấy.
— Anh ấy dịu dàng với tôi lắm.
— Chưa bao giờ để lại bất kỳ dấu vết nào trên người tôi cả.
07
Tôi càng thêm lúng túng.
Vành mắt không kiềm được mà đỏ lên.
Muốn phản bác.
Nhưng lại không thể thốt ra nổi một câu.
Bởi vì…
Mỗi lời Hoàng Thời Vũ nói đều là sự thật.
Vốn dĩ tôi chính là thế thân.
Là công cụ.
Thấy tôi sắp khóc.
Hoàng Thời Vũ lại bày ra dáng vẻ rộng lượng.
— Cô Quan, tôi không có ý coi thường cô.
— Tôi biết hoàn cảnh gia đình cô không tốt.
— Bán thân trả nợ cũng là chuyện bất đắc dĩ.
Cô ta đặt một tấm séc hai mươi triệu tệ lên tủ đầu giường.
Cho tôi hai lựa chọn.
— Hôn ước giữa tôi và Bạc Nhu đã được trưởng bối hai nhà đưa ra bàn bạc lại rồi.
— Cô có thể chọn cầm hai mươi triệu này rời đi.
— Nhưng từ nay về sau, không được xuất hiện trước mặt Bạc Nhu nữa.
— Đương nhiên.
— Nếu cô muốn tiếp tục để Bạc Nhu nuôi ở bên ngoài.
— Làm một kẻ thứ ba không thể ra ánh sáng.
— Tôi cũng không có ý kiến.
— Dù sao trên giường tôi cũng không làm được như cô.
— Rẻ mạt đến mức mặc cho đàn ông xem mình như món đồ chơi.
— Có cô thay tôi hầu hạ Bạc Nhu.
— Giúp anh ấy giải tỏa nhu cầu.
— Có khi tôi còn phải nói với cô một tiếng cảm ơn ấy chứ.
Những lời đó như dao nhọn cứa thẳng vào người tôi.
Thật sự làm được chuyện gi/ế/t người không thấy máu.
Tôi bị đâm đến mức đầy thương tích.
Sắc mặt trắng bệch.
Tủi thân.
Đau lòng.
Khó xử.
Vô số cảm xúc đan xen vào nhau.
Nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa.
Ào ạt rơi xuống.
Tôi nghĩ…
Mình không thể tiếp tục ở bên cạnh Diệp Bạc Nhu được nữa.
Cho dù có thích anh đến đâu.
Tôi cũng tuyệt đối không thể sa đọa đến mức làm kẻ thứ ba của anh.
Chi bằng nhận lấy hai mươi triệu tệ rồi lặng lẽ rời đi.
Không có được tình yêu.
Có được tiền cũng tốt.
Tôi hít mạnh một hơi.
Nắm chặt tấm séc trong tay.
— Cô cứ yên tâm.
— Tôi đảm bảo sẽ biến mất thật sạch sẽ.
Hoàng Thời Vũ hài lòng cong môi.
— Hy vọng cô nói được làm được.
Sau khi cô ta rời đi.
Tôi lập tức đặt vé máy bay.
Rồi trở về nhà lấy giấy tờ tùy thân.
Thu dọn xong tất cả.
Tôi đứng trước cửa phòng ngủ.
Lặng lẽ nhìn quanh một vòng.
Trong căn phòng này.
Khắp nơi đều lưu lại dấu vết tôi và Diệp Bạc Nhu từng thân mật.
Tôi biết.
Mình không nên trách Diệp Bạc Nhu.
Dù sao anh cũng đã giúp anh trai tôi trả nợ.
Còn chữa khỏi bệnh cho mẹ tôi.
Mặc dù anh xem tôi là thế thân.
Nhưng trong cuộc sống chưa từng bạc đãi tôi.
Cho tôi thẻ đen không giới hạn hạn mức.
Mua cho tôi đủ loại trang sức.
Một kim chủ có thể làm được đến mức này.
Đã xem như vô cùng nhân từ rồi.
Thế nhưng…
Chỉ cần nghĩ đến lời Hoàng Thời Vũ nói.
Rằng trên giường anh dịu dàng với cô ấy vô cùng.
Nhưng lại chỉ thô bạo với riêng tôi.
Tôi vẫn không nhịn được cảm thấy tủi thân.
Buồn bực một lúc.
Tôi lấy ra một tờ giấy ghi chú.
Nắn nót viết từng chữ:
“Anh biết không?”
“Kỹ thuật của anh thật sự rất tệ.”
“Tới lui tới lui cũng chỉ có đúng một tư thế.”
“Anh không chán chứ tôi chán lắm rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)