“Tạm biệt nhé.”
“Sau này tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!”
Tôi dán tờ giấy lên đầu giường.
Đảm bảo anh chỉ cần liếc mắt là nhìn thấy ngay.
Sau đó.
Tôi không quay đầu lại lấy một lần.
Rời đi thẳng.
Trên đường đến sân bay.
Điện thoại lại hiện lên tin nhắn của Diệp Bạc Nhu.
“Tôi vẫn đang bận.”
“Đợi họp xong sẽ đến bệnh viện thăm em.”
“Tối nay em muốn ăn gì?”
“Anh sẽ tự tay nấu cho em.”
Tôi cúi đầu nhìn màn hình.
Tầm mắt dần trở nên mờ nhòe.
Nếu…
Diệp Bạc Nhu thật lòng yêu tôi.
Thì tốt biết bao.
Khi ấy.
Có lẽ tôi sẽ là người hạnh phúc nhất thế giới.
Đáng tiếc.
Tôi chỉ là một thế thân.
Tôi không trả lời tin nhắn.
Lau khô nước mắt.
Rồi kéo số điện thoại của anh vào danh sách đen.
08
Năm ngoái, mẹ và anh trai tôi đã chuyển đến Hải Thành sinh sống.
Khí hậu bên đó tốt.
Rất có lợi cho sức khỏe của cả hai người.
Đương nhiên tôi phải tới nương nhờ họ rồi.
Mẹ vừa nhìn thấy tôi đã vui đến không chịu nổi.
Nghe tôi nói định ở lại lâu dài.
Bà càng cười đến mức không khép nổi miệng.
Xách giỏ đi thẳng ra chợ mua đồ ăn.
Anh trai tôi tuy không cần chống nạng nữa.
Nhưng lúc đi lại vẫn còn hơi khập khiễng.
Anh rót cho tôi một ly trà hoa nhài.
Thuận miệng hỏi:
— Giáo sư Diệp nhà em dính người như vậy, chịu để em ở đây lâu sao?
Trong mắt họ.
Diệp Bạc Nhu vẫn luôn là bạn trai của tôi.
Đầu năm nay tôi đến Hải Thành ăn Tết.
Từ ngày thứ năm trở đi.
Diệp Bạc Nhu liên tục gọi điện giục tôi trở về.
Khi ấy anh trai tôi còn cười trêu:
— Nhìn Diệp Bạc Nhu lạnh lùng thế thôi, hóa ra sau lưng lại dính người như vậy à?
Tối hôm tôi trở về.
Bị Diệp Bạc Nhu lật qua lật lại hành hạ suốt cả đêm.
Đó mà là dính người sao?
Rõ ràng chỉ là mê cơ thể tôi đến mức không buông tay nổi thôi.
Càng nghĩ càng thấy bực.
Tôi bĩu môi:
— Anh à, em với Diệp Bạc Nhu chia tay rồi.
— Sau này đừng nhắc tới anh ấy nữa.
Anh trai tôi vốn định hỏi nguyên nhân.
Nhưng thấy sắc mặt tôi không được tốt.
Cuối cùng vẫn không hỏi thêm.
…
Nhà chúng tôi ở không xa biển.
Ngày hôm sau, tôi rảnh rỗi không có việc gì làm.
Ôm một trái dừa xanh.
Nằm dài trên ghế nghỉ ngoài bãi biển phơi nắng.
Một lúc sau.
Tôi cầm điện thoại lên xem.
Mới phát hiện anh trai đã gọi cho tôi mấy cuộc liền.
Tôi vội vàng gọi lại:
— Anh, có chuyện gì gấp sao?
Anh trai giải thích:
— Cũng không phải chuyện gì gấp.
— Chỉ là vừa rồi Diệp Bạc Nhu tới nhà.
— Cậu ấy nói em chẳng hiểu sao lại chặn số cậu ấy.
— Đến giờ còn chưa biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
— Anh thấy cậu ấy có vẻ rất sốt ruột.
— Nên đã nói cho cậu ấy biết em đang ở đâu.
— Hân Hân à.
— Anh thấy Diệp Bạc Nhu thật sự đối xử với em rất tốt.
— Nếu giữa hai đứa có hiểu lầm gì thì cứ nói rõ.
— Đừng dễ dàng nói chia tay.
— Sau này hối hận thì muộn đấy.
Tôi ngây người.
Sở dĩ dám đường hoàng tới Hải Thành.
Là vì tôi hiểu sự kiêu ngạo ăn sâu trong xương cốt của Diệp Bạc Nhu.
Tôi đã đá anh rồi.
Với tính cách của anh.
Cả đời này cũng không thể chủ động đi tìm tôi.
Tôi nào ngờ được…
Anh vậy mà lại g/i/ế/t tới nhanh như thế.
Chẳng lẽ là vì tôi chê kỹ thuật của anh quá tệ.
Làm tổn thương lòng tự trọng của anh.
Nên anh nổi giận đùng đùng chạy tới xử lý tôi?
Xong đời rồi.
Anh có trói tôi lại.
Rồi dùng thắt lưng quất vào mông tôi để hả giận không đây?
Nghĩ tới đó.
Tôi sợ đến mức giật bắn cả người.
Mà khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc ở phía xa.
Tôi càng hoảng hốt hơn.
Cúp điện thoại.
Co giò bỏ chạy.
Chạy quá gấp.
Không nhìn thấy viên đá dưới chân.
Bị vấp ngã nhào xuống đất.
Đầu gối đau nhói.
Đợi tôi bò dậy định tiếp tục chạy.
Thì Diệp Bạc Nhu đã nắm lấy cánh tay tôi.
Nhíu mày nhìn đầu gối bị trầy của tôi.
— Em chạy cái gì?
— Đến đường cũng không chịu nhìn.
Bình thường anh rất ít khi nghiêm túc như vậy trước mặt tôi.
Cho nên tôi càng sợ hơn.
Chỉ có thể cố tỏ ra bình tĩnh.
Nhắc nhở anh:
— Diệp Bạc Nhu.
— Đánh người là phạm pháp đấy.
— Nếu anh dám động vào tôi…
— Tôi… tôi sẽ báo cảnh sát!
Anh nhìn tôi đầy khó hiểu.
— Anh đánh em làm gì?
Tôi dè dặt dò hỏi:
— Chẳng lẽ… anh không phải nhìn thấy tờ giấy kia rồi đặc biệt tới trả thù tôi sao?
Diệp Bạc Nhu bất đắc dĩ nhìn tôi.
— Anh không nhỏ mọn đến thế.
— Hân Hân.
— Anh chỉ muốn biết rốt cuộc em bị làm sao.
— Vì sao đột nhiên chặn số anh.
— Lại vì sao muốn rời đi.
— Đừng lấy lý do chán rồi gì đó để lừa anh.
— Anh không tin.
09
Anh thông minh quá mức rồi.
Tôi nghiến răng.
Dứt khoát nói thẳng luôn:
— Anh sắp kết hôn rồi.
— Tôi không chặn số anh thì chẳng lẽ còn ở lại làm kẻ thứ ba sao?
Anh nhìn tôi như nghe thấy chuyện gì vô lý lắm.
Chaporia
Bình Luận (0)