— Em nghe tin đồn đó ở đâu ra vậy?
— Khi nào anh nói anh sắp kết hôn?
— Và anh sao có thể để em làm kẻ thứ ba được?
Còn giả vờ nữa à?
Tôi lập tức vạch trần:
— Anh còn muốn lừa tôi?
— Hoàng Thời Vũ đã nói hết mọi chuyện với tôi rồi!
Lông mày Diệp Bạc Nhu nhíu chặt.
Giọng điệu trầm xuống.
— Cô ấy đã nói gì với em?
Tôi kể lại toàn bộ:
— Cô ấy nói hai người là thanh mai trúc mã.
— Từ nhỏ đã có hôn ước.
— Lần này cô ấy về nước là để thực hiện hôn ước với anh.
— Còn nói…
— Trên giường anh rất dịu dàng với cô ấy.
— Đến mức chẳng nỡ làm cô ấy đau.
Sắc mặt Diệp Bạc Nhu hoàn toàn tối sầm lại.
Lập tức phản bác:
— Em đừng nghe cô ấy ăn nói bừa bãi!
— Anh chưa từng chạm vào Hoàng Thời Vũ.
— Thì lấy đâu ra chuyện dịu dàng với cô ấy?
Anh nhìn sâu vào mắt tôi.
Từng chữ từng chữ đều vô cùng nghiêm túc.
— Quan Hân.
— Lần đó của anh với em…
— Là lần đầu tiên của anh.
— Nếu không, anh làm sao có thể chưa đến ba phút đã…
Dừng lại?
Hả?
Tôi thật sự bị chấn động.
Lúc ấy tôi còn tưởng anh độc thân quá lâu.
Khẩu súng lâu ngày không dùng nên bị gỉ rồi.
Ai ngờ…
Anh vậy mà còn là trai tân?
Tôi không dám tin lắm.
— Thật hay giả thế?
— Anh không lừa tôi đấy chứ?
— Anh với Hoàng Thời Vũ ở bên nhau lâu như vậy.
— Thật sự chưa từng chạm vào cô ấy?
Diệp Bạc Nhu giơ tay giữ lấy vai tôi.
Một lần nữa nghiêm túc nhấn mạnh:
— Quan Hân.
— Ngoài em ra.
— Anh chưa từng chạm vào bất kỳ người phụ nữ nào khác.
— Anh thừa nhận trước đây anh và Hoàng Thời Vũ từng có hôn ước.
— Nhưng đó là do trưởng bối hai bên định ra.
— Từ trước đến nay anh chưa từng thích cô ấy.
Tôi càng thêm mơ hồ.
— Anh không thích cô ấy.
— Vậy tại sao lại tìm tôi làm thế thân?
— Tại sao còn cùng cô ấy ra vào hội sở?
— Còn vì cô ấy nhập viện mà vội vàng chạy tới thăm.
— Ném tôi cho tài xế đón về?
Biểu cảm của Diệp Bạc Nhu thậm chí còn hoang mang hơn tôi.
— Ai nói với em rằng em là thế thân?
— Quan Hân.
— Trong mắt anh, em chính là em.
— Không phải vật thay thế của bất kỳ ai.
Tôi mím môi.
— Nhưng Thẩm Tự cũng từng nói.
— Anh đối xử tốt với tôi là vì bóng lưng tôi giống Hoàng Thời Vũ.
Diệp Bạc Nhu cuối cùng cũng nhận ra.
Giữa chúng tôi tồn tại quá nhiều hiểu lầm.
Anh khẽ thở dài.
Sau đó kiên nhẫn bắt đầu giải thích rõ ràng từng chuyện một cho tôi nghe.
10
Trước khi gặp Quan Hân.
Trong lòng Diệp Bạc Nhu chỉ có sự nghiệp.
Anh chưa từng để tâm đến chuyện tình cảm.
Vì thế.
Khi trưởng bối yêu cầu anh liên hôn vì gia tộc.
Diệp Bạc Nhu cũng không phản đối.
Ba năm đính hôn.
Anh và Hoàng Thời Vũ luôn đối xử với nhau đúng mực.
Chưa từng có bất kỳ hành động vượt quá giới hạn nào.
Sau đó.
Hoàng Thời Vũ chê anh quá nhàm chán.
Nổi loạn yêu một ca sĩ nhạc rock.
Rồi chủ động đề nghị hủy hôn.
Diệp Bạc Nhu cũng chẳng bận tâm.
Mặc cô ấy muốn làm gì thì làm.
Sự ra đi của Hoàng Thời Vũ.
Không hề tạo ra bất kỳ ảnh hưởng nào đối với cuộc sống của anh.
Anh vẫn từng bước phát triển sự nghiệp như trước.
Cuộc sống tình cảm hoàn toàn trống rỗng.
Cho đến khi…
Anh gặp Quan Hân trong nhà hàng gần Đại học A.
Cô luôn mặc những chiếc váy trắng bằng vải cotton.
Ngồi trước cây đàn piano màu đen.
Những ngón tay linh hoạt lướt trên phím đàn.
Khóe môi mang theo nụ cười dịu dàng.
Mỗi lần nhìn thấy Quan Hân.
Tâm trạng của Diệp Bạc Nhu đều trở nên yên bình.
Bất kể trên thương trường anh gặp phải rắc rối khó giải quyết đến mức nào.
Chỉ cần nhìn thấy Quan Hân.
Mọi phiền não đều kỳ diệu biến mất.
Cho nên.
Dù hôm đó không có tiết giảng.
Anh vẫn cố tình lái xe vòng đường xa thêm một tiếng đồng hồ để tới dùng bữa.
Chỉ vì muốn nhìn cô đánh đàn.
Dần dần.
Diệp Bạc Nhu không còn thỏa mãn với việc đứng từ xa nhìn cô nữa.
Anh muốn đến gần cô hơn một chút.
Vì vậy anh lấy hết can đảm.
Chủ động xin phương thức liên lạc của cô.
Đó là lần đầu tiên trong đời anh chủ động theo đuổi một người.
Và cũng là lần đầu tiên thất bại thảm hại.
Khi nghe Quan Hân nói cô đã có bạn trai.
Diệp Bạc Nhu không kiềm được cảm giác mất mát.
Giới hạn của anh không cho phép bản thân làm chuyện chen chân vào mối quan hệ của người khác.
Nhưng anh vẫn âm thầm để lại phương thức liên lạc của mình.
Mang theo một chút tâm tư riêng.
Hy vọng một ngày nào đó.
Giữa anh và cô sẽ có cơ hội viết nên một câu chuyện.
Đêm nhận được cuộc gọi của Quan Hân.
Cuối cùng Diệp Bạc Nhu cũng hiểu thế nào là tim đập như trống dồn.
Anh gần như lao ra khỏi cửa ngay lập tức để đi gặp cô.
Đến mức mang nhầm giày mà bản thân cũng không nhận ra.
…
Thật ra.
Khi đưa tay giúp đỡ Quan Hân.
Diệp Bạc Nhu chưa từng nghĩ đến chuyện muốn cô báo đáp mình.
Chaporia
Bình Luận (0)