20px

“Tôi nói không được, tức là không được.”

Phó Nghiễn Hành nhìn cô rất lâu.

Cuối cùng bật cười.

Trong nụ cười ấy có sự bất lực.

Còn có một thứ gì đó mà trước nay cô chưa từng nhìn thấy.

“Hoắc Dao, em thay đổi rồi.”

“Tôi không thay đổi.”

Hoắc Dao lấy chìa khóa mở cửa.

“Chỉ là tôi không muốn tiếp tục giả vờ nữa thôi.”

Cô bước vào nhà.

Xoay người đóng cửa.

Phó Nghiễn Hành đưa tay chặn lại.

“Hoắc Dao, rốt cuộc em muốn gì?”

Câu hỏi này.

Hắn đã hỏi rất nhiều lần.

Mà cô cũng chưa từng trả lời.

Bởi cô biết.

Thứ cô muốn.

Hắn không cho nổi.

Cô muốn hắn thừa nhận.

Cô là người phụ nữ của hắn.

Không phải bác sĩ của hắn.

Cô muốn hắn nói với mẹ mình:

“Đây là người phụ nữ của con, mẹ đừng động vào cô ấy.”

Cô muốn hắn nói với Tống Thanh Âm:

“Chúng ta hủy hôn đi, tôi đã có người khác rồi.”

Nhưng những lời ấy.

Hắn vĩnh viễn sẽ không nói.

Bởi trong bản kế hoạch cuộc đời của Phó Nghiễn Hành.

Từ đầu tới cuối.

Cô chưa từng là nữ chính.

Cô chỉ là vai phụ.

Là công cụ.

Là một người có thể bị thay thế bất cứ lúc nào.

“Phó Nghiễn Hành, điều tôi muốn rất đơn giản.”

Hoắc Dao nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Tôi muốn anh buông tha cho tôi.”

Cánh cửa khép lại.

Phó Nghiễn Hành đứng ngoài hành lang.

Lắng nghe tiếng khóa cửa vang lên.

Hắn cúi đầu nhìn bàn tay trống rỗng của mình.

Đột nhiên cảm thấy như thiếu mất thứ gì đó.

Thiếu thứ gì nhỉ?

Hắn không biết.

Nhưng hắn biết.

Đêm nay hắn lại mất ngủ rồi.

Chương 3

Ngày hôm sau.

Khi tới bệnh viện, Hoắc Dao phát hiện trên cửa phòng khám của mình dán một tờ giấy.

“Bác sĩ Hoắc Dao đã nghỉ việc, vui lòng tới quầy tiếp tân đăng ký lại.”

Cô sững người vài giây.

Sau đó đẩy cửa bước vào.

Trong phòng khám đang có một người đàn ông trung niên mà cô chưa từng gặp ngồi đó.

“Ông là ai?”

“Tôi là bác sĩ mới tới.”

Người đàn ông ngẩng đầu nhìn cô.

“Cô là ai?”

“Bác sĩ phụ trách phòng khám này.”

Hoắc Dao lấy thẻ công tác ra.

“Hoắc Dao, khoa ngoại tim mạch.”

Người đàn ông trung niên nhíu mày.

“Nhưng tôi nhận được thông báo rằng phòng khám này đã được bàn giao lại.”

“Hôm nay tôi tới nhận việc.”

Hoắc Dao xoay người đi thẳng tới phòng hành chính.

Vị chủ nhiệm vừa nhìn thấy cô đã thở dài.

“Bác sĩ Hoắc, tôi cũng không còn cách nào khác.”

“Bên trên có người gây áp lực, yêu cầu cô nhất định phải rời đi.”

“Ai?”

Hoắc Dao hỏi.

“Là ai đã gây áp lực?”

Chủ nhiệm do dự một lát.

Cuối cùng vẫn nói ra:

“Mẹ của Phó Nghiễn Hành.”

“Bà Vương Thục Phân.”

Hoắc Dao đứng yên tại chỗ.

Đột nhiên cảm thấy thật nực cười.

Cô từng nghĩ.

Cơn gió trên sân thượng ngày hôm đó đã đủ lạnh rồi.

Không ngờ.

Hiện thực còn lạnh hơn cả gió.

“Bà ấy dựa vào cái gì chứ?”

“Bà ấy là thành viên hội đồng quản trị của bệnh viện.”

Chủ nhiệm bất lực đáp.

“Bà ấy đã nói chuyện với viện trưởng, bảo rằng cô không thích hợp tiếp tục làm việc ở đây.

Cô cũng biết mà, mỗi năm nhà họ Phó quyên góp cho bệnh viện bao nhiêu tiền…”

“Vậy thì sao?”

“Tôi sẽ bị đuổi ra khỏi đây như vậy sao?”

“Bác sĩ Hoắc, cô đừng kích động.”

Chủ nhiệm hạ thấp giọng.

“Viện trưởng đã nói rồi, trước tiên để cô tạm nghỉ việc một thời gian. Chờ mọi chuyện lắng xuống rồi quay lại.”

“Khoảng thời gian này cứ xem như nghỉ phép, lương vẫn được trả bình thường.”

Hoắc Dao nhìn chủ nhiệm.

Cô biết.

Đây chỉ là kế hoãn binh.

Chỉ cần Vương Thục Phân còn ở đó.

Cô sẽ không bao giờ có cơ hội quay lại.

“Không cần đâu.”

Hoắc Dao lấy điện thoại ra.

Mở danh bạ.

Tìm số của Phó Nghiễn Hành.

“Tôi tự giải quyết.”

Cô gọi đi.

Chuông reo ba tiếng.

Đầu dây bên kia bắt máy.

“Phó Nghiễn Hành, mẹ anh đã đuổi tôi ra khỏi bệnh viện.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Tôi biết.”

Tim Hoắc Dao bỗng thắt lại.

“Anh biết?”

“Bà ấy từng nhắc chuyện này với tôi.”

Giọng Phó Nghiễn Hành rất bình tĩnh.

“Bà ấy không muốn em tiếp tục làm việc ở bệnh viện.”

“Tôi đã bảo bà ấy suy nghĩ lại.”

“Nhưng bà ấy nói đã quyết định rồi.”

“Vậy nên anh chẳng làm gì cả?”

“Hoắc Dao.”

“Bà ấy là mẹ tôi.”

“Mẹ anh là ác quỷ!”

Hoắc Dao gần như gào lên.

Ngoài hành lang.

Mọi người đều quay đầu nhìn về phía cô.

Cô hít sâu một hơi.

Cố ép giọng mình thấp xuống.

“Phó Nghiễn Hành, mẹ anh đã hủy hoại công việc của tôi.”

“Anh cứ đứng nhìn như vậy sao?”

“Tôi sẽ sắp xếp cho em một công việc khác.”

“Tôi không cần sự sắp xếp của anh!”

Hoắc Dao nghiến chặt răng.

“Tôi muốn phòng khám của tôi.”

“Tôi muốn bệnh nhân của tôi.”

“Tôi muốn tất cả những gì tôi đã liều mạng giành được trong suốt ba năm qua!”

Đầu dây bên kia truyền tới tiếng bật lửa.

Hắn lại hút thuốc.

“Hoắc Dao, em bình tĩnh lại đi.”

“Tôi không bình tĩnh nổi.”

Hoắc Dao nhắm mắt.

“Phó Nghiễn Hành, anh nghe cho rõ đây.”

“Chuyện hôm nay, tôi nhớ kỹ rồi.”

“Món nợ mẹ anh thiếu tôi.”

“Trước sau gì anh cũng phải trả.”

Nói xong.

Cô cúp máy.

Chủ nhiệm đứng bên cạnh dè dặt hỏi:

“Bác sĩ Hoắc, chuyện này…”

“Tôi xin nghỉ việc.”

Khi nói ra ba chữ đó.

Giọng cô bình tĩnh đến lạ thường.

Chủ nhiệm ngây người.

“Nhưng hợp đồng của cô…”

“Chuyện hợp đồng, tôi tự giải quyết.”

Hoắc Dao rời khỏi phòng hành chính.

Quay lại phòng khám của mình.

Vị bác sĩ mới đã thu dọn toàn bộ đồ đạc của cô vào trong một chiếc thùng giấy.

Cô ôm chiếc thùng lên.

Bước ra khỏi cổng bệnh viện.

Ánh nắng chói chang.

Cô đứng trên bậc thềm, nheo mắt lại.

Bỗng nhiên không biết mình nên đi đâu.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn từ ngân hàng.

“Quý khách có tài khoản đuôi số 3827 vừa nhận được khoản chuyển khoản 500.000 tệ. Người chuyển: Phó Nghiễn Hành.”

Ngay sau đó.

Tin nhắn của hắn gửi tới.

“Tiền bồi thường, em không cần trả nữa.”

Hoắc Dao nhìn dòng tin nhắn ấy.

Ngón tay siết chặt điện thoại.

Năm trăm nghìn tệ.

Số tiền cô làm việc ba năm cũng chưa chắc kiếm được.

Hắn chỉ tiện tay chuyển đi.

Không phải vì đau lòng cho cô.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...