Mà vì hắn không muốn cô có lý do để rời khỏi mình.
Cô muốn nghỉ việc.
Hắn đòi tiền bồi thường.
Cô không có tiền.
Cô không thể đi.
Bây giờ hắn đưa tiền cho cô.
Ý tứ đã quá rõ ràng.
Tiền tôi cho em rồi.
Em cũng không còn lý do để làm loạn nữa.
Quay về làm việc cho tôi đi.
Hoắc Dao bật cười.
Nhưng nước mắt lại rơi xuống.
Cô trả lời một tin nhắn.
“Phó Nghiễn Hành, anh cho rằng có tiền thì ghê gớm lắm sao?”
Tin nhắn trả lời tới rất nhanh.
“Tiền không giải quyết được mọi vấn đề.”
“Nhưng có thể giải quyết được em.”
Hoắc Dao nhìn chằm chằm dòng chữ đó.
Đột nhiên cảm thấy lồng ngực đau nhói.
Không phải nỗi đau trong lòng.
Mà là đau thật sự về mặt sinh lý.
Kiểu đau ấy.
Cô quá quen thuộc.
Cô từng nhìn thấy trên vô số bệnh nhân.
Dấu hiệu báo trước của tình trạng thiếu máu cơ tim.
Cô cúi đầu nhìn bàn tay phải vẫn chưa cắt chỉ.
Bỗng nhớ tới một chuyện.
Trái tim của chính cô.
Cũng có vấn đề.
Hở van tim bẩm sinh.
Ba năm trước.
Khi phẫu thuật cho Phó Nghiễn Hành.
Cô đã đứng liên tục trên bàn mổ suốt mười một tiếng đồng hồ.
Vừa xuống bàn mổ.
Cô lập tức ngất xỉu.
Sau khi có kết quả kiểm tra.
Bác sĩ nói van tim của cô đã gần tới cực hạn.
Cần phải phẫu thuật.
Nhưng phẫu thuật đồng nghĩa với việc ít nhất phải nghỉ dưỡng ba tháng.
Ba tháng không thể làm việc.
Không thể vận động mạnh.
Thậm chí không thể đứng quá lâu.
Cô không nói với bất kỳ ai.
Bởi vì cô là bác sĩ của Phó Nghiễn Hành.
Không phải bệnh nhân.
Cô không có tư cách trở thành bệnh nhân.
Hoắc Dao đứng trước cổng bệnh viện.
Cảm nhận cơn đau nhói trong lồng ngực ngày càng dữ dội.
Bỗng nhiên cô nhớ tới một chuyện.
Một tháng trước.
Cô đã lén đi kiểm tra sức khỏe.
Bác sĩ nói với cô.
Tình trạng van tim của cô đang xấu đi.
Nếu không nhanh chóng phẫu thuật.
Bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra vấn đề.
Khi ấy cô chỉ cười.
“Đợi thêm chút nữa đi.”
“Tôi vẫn còn công việc phải làm.”
Giờ nghĩ lại.
Cô cảm thấy mình thật ngu ngốc.
Ngay cả một người ký giấy phẫu thuật thay mình.
Cô cũng không có.
Hoắc Dao bắt xe về căn hộ thuê.
Nằm trên giường.
Lặng lẽ nhìn trần nhà.
Cô lấy điện thoại ra.
Lướt tới một cái tên đã rất lâu không liên lạc trong danh bạ.
“Thầy ơi, em cần phẫu thuật tim.”
Tin nhắn vừa gửi đi.
Ba mươi giây sau, điện thoại đổ chuông.
“Hoắc Dao? Em sao vậy?”
“Van tim của em sắp không chống đỡ nổi nữa rồi.”
Giọng Hoắc Dao rất bình tĩnh.
“Em muốn về Mỹ làm phẫu thuật.”
“Đáng lẽ em phải làm từ lâu rồi mới đúng!”
Trong giọng giáo sư mang theo trách cứ.
“Ba năm trước thầy đã bảo em phẫu thuật rồi.”
“Em nói đợi thêm chút nữa.”
“Đợi tới tận bây giờ sao?”
“Bây giờ em có thời gian rồi.”
Hoắc Dao cười.
“Em bị đuổi việc rồi.”
Đầu dây bên kia rơi vào im lặng.
“Hoắc Dao, quay về đi.”
Giọng giáo sư dịu xuống.
“Thầy sẽ sắp xếp phẫu thuật cho em.”
“Đội ngũ tốt nhất.”
“Cảm ơn thầy.”
“À đúng rồi.”
Giáo sư chợt hỏi.
“Bệnh nhân đó của em thì sao?”
“Chính là cậu Phó gì đó…”
“Cậu ta không lo cho em à?”
“Anh ấy sao?”
Hoắc Dao nhìn bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ.
“Đã có người khác lo cho anh ấy rồi.”
Cúp máy.
Hoắc Dao bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Cô kiểm tra tài khoản ngân hàng của mình.
Cộng thêm năm trăm nghìn tệ mà Phó Nghiễn Hành vừa chuyển.
Vừa đủ chi trả chi phí phẫu thuật và vé máy bay khứ hồi.
Cô đặt vé cho chuyến bay ngày mai.
Sau đó gửi cho Phó Nghiễn Hành một tin nhắn.
“Phó tổng, tôi nhận năm trăm nghìn rồi.”
“Coi như tiền trợ cấp thôi việc trong ba năm qua.”
“Từ hôm nay trở đi, sức khỏe của anh không còn liên quan tới tôi nữa.”
“Anh tự bảo trọng.”
Tin nhắn vừa gửi đi.
Đầu bên kia lập tức trả lời.
“Ý em là gì?”
“Theo đúng nghĩa đen.”
“Hoắc Dao, đừng làm loạn nữa.”
“Hợp đồng của em vẫn chưa hết hạn.”
“Chuyện hợp đồng, chúng ta gặp nhau ở tòa án.”
Hoắc Dao gõ xong câu đó.
Rồi lại xóa đi.
Cô lười tiếp tục dây dưa với hắn.
“Phó Nghiễn Hành, sống cho tốt.”
“Mảnh đạn bên cạnh tim anh, nhớ ba tháng kiểm tra một lần.”
“Đừng uống quá nhiều rượu.”
“Đừng thức khuya.”
“Đừng nổi nóng.”
“Đây là lời trăn trối sao?”
Hoắc Dao bật cười.
“Cũng gần như vậy.”
“Dù sao anh cũng chưa từng quan tâm tôi sống hay chết.”
Tin nhắn vừa gửi đi.
Hắn lập tức gọi tới.
Cô không nghe.
Hắn gọi tiếp.
Cô vẫn không nghe.
Đến cuộc gọi thứ mười tám.
Cuối cùng cô cũng bắt máy.
“Hoắc Dao, rốt cuộc em muốn làm gì?”
“Tôi đã nói rồi.”
“Tôi muốn đi.”
“Đi đâu?”
“Không liên quan tới anh.”
“Hoắc Dao!”
Trong giọng Phó Nghiễn Hành đã xuất hiện sự tức giận.
“Bây giờ em đang ở đâu?”
“Tôi tới tìm em.”
“Tìm tôi để làm gì?”
Giọng Hoắc Dao bình lặng như mặt nước chết.
“Phó Nghiễn Hành, anh tìm tôi vì điều gì?”
“Vì tim anh khó chịu sao?”
“Hay mẹ anh lại muốn mắng tôi nữa?”
“Hay Tống Thanh Âm lại muốn tôi ký thêm bản thỏa thuận chết tiệt nào đó?”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Cuối cùng.
Hắn thấp giọng nói:
“Tôi tới tìm em.”
“Chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”
“Không cần đâu.”
Hoắc Dao cúp máy.
Sau đó tắt nguồn điện thoại.
Cô nằm trên giường.
Một tay đặt lên ngực.
Trái tim đầy thương tích ấy.
Đang đập từng nhịp.
Mỗi nhịp đều vô cùng khó nhọc.
Giống hệt trái tim năm đó.
Trái tim mà ba năm trước.
Cô từng nâng niu trong lòng bàn tay.
Không khác chút nào.
Chương 4
Hoắc Dao không chờ tới ngày hôm sau.
Ngay trong đêm.
Cô đã thu dọn hành lý.
Một chiếc vali.
Một chiếc ba lô.
Toàn bộ đồ đạc của ba năm.
Chỉ gói gọn trong chừng ấy.
Ba giờ sáng.
Cô kéo vali rời khỏi căn hộ thuê.
Đèn cảm ứng ngoài hành lang sáng lên một lần.
Rồi lại tắt.
Đứng trong bóng tối.
Hoắc Dao chợt nhớ tới lần trước Phó Nghiễn Hành đứng ở đây.
Hắn từng nói:
“Hoắc Dao, em thay đổi rồi.”
Cô không thay đổi.
Chỉ là cuối cùng cô cũng nhìn rõ mà thôi.
Xe taxi tới.
Cô lên xe.
Chaporia
Bình Luận (0)