20px

Lông mày Phương Trí Viễn nhíu lại.

“Cái này anh không rõ. Lúc đó cậu ấy cầm bản gốc bằng cấp đến, anh nhìn thấy con dấu của Đại học Y tỉnh nên đã ký.”

“Anh không xác minh lại sao?”

“Không.”

“Tại sao?”

“Khi đó trong khoa đang cần người gấp, cậu ấy quả thực có kinh nghiệm tham gia mấy ca phẫu thuật, nền tảng chuyên môn không tệ. Nên anh không tra xét kỹ.”

“Phương Trí Viễn, thẩm định học vấn trong việc thu hút nhân tài là quy trình cơ bản nhất. Anh ký duyệt mà không xác minh, anh có biết thế gọi là gì không?”

Anh ta không trả lời.

“Gọi là thất chức.”

Anh ta cúi đầu.

“Trong bản tường trình của anh, anh quy mọi vấn đề là do ‘sơ suất trong quy trình’. Nếu đoàn thanh tra chấp nhận cách nói này, thì đó là vấn đề năng lực quản lý của cá nhân anh, kỷ luật cảnh cáo là xong. Nhưng nếu họ cho rằng không phải sơ suất, mà là cố tình lách luật…”

“Không phải cố tình.” Anh ta ngẩng đầu lên, cuống quýt, “Thanh Ninh, anh thật sự không cố ý. Anh chỉ cảm thấy rườm rà, nghĩ người dùng được là được, không muốn bày vẽ vòng vèo.”

“Cách nói này của anh, có qua ải đoàn thanh tra được hay không, không phụ thuộc vào việc anh nói thế nào, mà phụ thuộc vào việc tài liệu thể hiện ra sao.”

“Em giúp anh đi.”

Anh ta nhìn tôi.

“Em là Viện trưởng, em có thể đứng ra định hướng giúp anh.”

“Anh muốn tôi giúp anh làm gì? Giúp anh biến sự tắc trách thành lỗi vô ý? Giúp anh biến lỗ hổng quy trình thành vấn đề lịch sử để lại?”

“Em làm được mà. Em làm ở Sở Y tế 6 năm, Trần Triệu Hành cùng cấp với em, anh ta sẽ nể mặt em.”

“Phương Trí Viễn.”

“Hả?”

“Đến tận bây giờ anh vẫn coi đây là chuyện có thể dùng quan hệ để dàn xếp.”

Miệng anh ta mím lại.

“Tôi sẽ không giúp anh nhờ vả. Nhưng tôi sẽ đảm bảo tài liệu mà đoàn thanh tra nhìn thấy là tài liệu đầy đủ và khách quan. Bản tường trình của anh, tôi đã sửa lại ba chỗ trình bày không rõ ràng, còn những thứ khác tôi không đụng vào. Ký xong, anh đem nộp cho Phòng Nhân sự lưu hồ sơ.”

Tôi đẩy tập tài liệu đã sửa sang cho anh ta.

Anh ta cầm lên xem mất hai phút, khóe mắt trong khoảnh khắc đỏ hoe.

“Thanh Ninh, rốt cuộc em có còn coi anh là chồng em không?”

Tôi không trả lời câu hỏi này.

“Ký đi.”

Anh ta ký tên, đặt bút xuống, đứng dậy bước đi thẳng.

Khi đến cửa, anh ta quay đầu lại một lần.

“Chuyện sợi dây chuyền, anh không giải thích nữa.

Em không tin thì tùy em.”

Sau khi cửa khép lại, trong phòng chỉ còn lại tiếng ù ù của điều hòa.

Tôi mở ngăn kéo, lấy ra tin nhắn ẩn danh hôm trước đã chụp màn hình.

“Viện trưởng Cố, cô nghĩ cô thắng rồi sao? Cô không hiểu bệnh viện này, cũng không hiểu Phương Trí Viễn. Trò vui còn ở phía sau.”

Tin nhắn này không phải do Tô Nhã Lâm gửi.

Hàn Mẫn đã giúp tôi tra thông tin đăng ký của nhà mạng, đây là một chiếc sim rác, không đăng ký thông tin thật.

Nhưng vị trí trạm phát sóng định vị lúc gửi tin nhắn là nằm trong khuôn viên Bệnh viện Nhân dân số 1 Hải Thành.

Thời gian gửi là vào buổi chiều ngày làm việc.

Số người biết số điện thoại của tôi không nhiều.

Biết số của tôi, lại đang ở trong bệnh viện, và có ác cảm với tôi.

Tôi tự nhẩm lại danh sách trong đầu một lượt.

Trong danh sách đã có thêm vài cái tên.

Chương 16

Đoàn thanh tra đến đúng chín giờ sáng thứ Hai.

Trưởng đoàn Trần Triệu Hành, 48 tuổi, Phó Trưởng phòng Nhân sự của Sở Y tế tỉnh.

Tôi đón đoàn ở cổng khu hành chính.

Khi bắt tay, Trần Triệu Hành nắm nhẹ một cái.

“Tiểu Cố, lâu rồi không gặp.”

“Trưởng phòng Trần, vất vả cho anh rồi.”

“Không vất vả. Nghe nói bên chỗ cô đang rất náo nhiệt.”

Anh ta cười một tiếng, ý cười không lọt đến đáy mắt.

Đoàn thanh tra có năm người, chia làm hai nhóm. Một nhóm kiểm tra hồ sơ nhân sự và quy trình văn bản, nhóm kia gọi trưởng các khoa phòng lên nói chuyện từng người một.

Tôi không bám theo.

Những gì cần chuẩn bị đã chuẩn bị xong, phần còn lại giao cho quy trình làm việc.

Mười giờ rưỡi sáng, người đầu tiên bị gọi lên nói chuyện là Phương Trí Viễn.

Anh ta vào 40 phút mới ra.

Hàn Mẫn từ xa trên hành lang nhìn thấy mặt anh ta xám xịt lúc bước ra.

Buổi chiều, Tô Nhã Lâm bị gọi vào.

Cô ta vào 20 phút.

Lúc đi ra, Hàn Mẫn bảo cô ta đã khóc.

Không phải gào khóc, mà là kiểu vừa đi vừa lấy tay lau khóe mắt.

Sáng hôm sau, Trần Triệu Hành đến văn phòng tôi.

Sau khi đóng cửa, anh ta ngồi xuống, vắt chéo chân.

“Tiểu Cố, tôi nói thẳng.”

“Anh nói đi.”

“Vấn đề của Phương Trí Viễn khá rõ ràng. Bốn hồ sơ thu hút nhân tài, ba hồ sơ không hợp quy. Khâu thẩm định học vấn chỉ làm cho có hình thức, cậu ta với tư cách là người phụ trách nhưng lại ký duyệt mà không làm hết trách nhiệm xác minh. Việc này ít nhất là lỗi quản lý.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...