20px

Ta lạnh mặt.

Từng câu từng chữ đều đang nói rằng.

Ta không muốn.

Bùi Cẩm Hành nhìn ta chằm chằm thật lâu.

Hắn chưa từng thấy ta cương liệt như vậy.

Ma xui quỷ khiến thế nào lại bật thốt:

“Không ai bảo ngươi về làm nô tỳ.”

“Ta sẽ sắp xếp chỗ ở cho ngươi.”

“Đợi sau khi ta và Chỉ Tình thành thân, ta sẽ nạp ngươi vào phủ.”

“Ngươi cứ an phận một chút.”

“Đừng nghĩ đến chuyện tranh giành với nàng ấy.”

Nghe những lời đó, ta chỉ cảm thấy kinh ngạc tột độ.

Kiếp trước.

Trước lúc lâm chung, hắn vẫn canh cánh trong lòng chuyện để tiểu thư làm người vợ duy nhất.

Oán trách ta phô trương, chiếm mất vị trí thiếp thất.

Vậy mà nay sống lại một đời.

Tiểu thư còn chưa gả vào cửa.

Hắn đã nghĩ đến chuyện sau này nạp ta làm thiếp.

Thật nực cười biết bao.

Một cảm giác ghê tởm như nuốt phải ruồi bỗng cuộn trào trong dạ dày.

Ta cố nén sự chán ghét trong mắt.

“Ta không muốn.”

“Ta đã có vị hôn phu.”

“Chàng sẽ cưới hỏi đàng hoàng, dùng sính lễ rước ta làm thê tử.”

“Ta không muốn theo thế tử về kinh.”

“Càng không muốn làm thiếp.”

Ta nhìn thẳng vào hắn.

Không né tránh.

Để cho hắn thấy rõ thái độ kiên quyết của mình.

Nhưng Bùi Cẩm Hành lại đập vỡ tách trà.

08

“Đủ rồi!”

“Vị hôn phu gì chứ?”

“Ngươi làm loạn hết lần này đến lần khác chẳng phải vì chuyện này sao?”

“Không muốn làm thiếp?”

“Chẳng lẽ còn muốn làm thê tử của gia hay sao!”

“Lan Y!”

“Ngươi đừng quá tham lam!”

“Một nô tỳ như ngươi, gia bằng lòng nạp vào cửa đã là cất nhắc ngươi rồi.”

“Ngươi hết lần này đến lần khác khiêu khích, chống đối.”

“Thật sự cho rằng ta không có cách nào trị ngươi sao?”

Cảm giác mất khống chế khiến sắc mặt Bùi Cẩm Hành vô cùng khó coi.

Giọng điệu cũng trở nên cay nghiệt.

“Thế tử đương nhiên có vô số thủ đoạn.”

“Lan Y không có gì cả.”

“Hiện giờ thứ duy nhất ta có thể tự quyết định chính là cái mạng này.”

“Chỉ cần thế tử không ngại nạp một người chết vào phủ là xui xẻo.”

Ta cười đầy châm biếm.

“Ngươi… hỗn xược!”

Bùi Cẩm Hành chộp lấy chiếc chén rỗng trên bàn.

Ném thẳng về phía ta.

Nhắm ngay mặt ta mà tới.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

Ta không kịp né tránh.

Sau khi ném đi, Bùi Cẩm Hành mới nhận ra không ổn.

Cú này đánh trúng.

Chắc chắn ta sẽ bị hủy dung.

Nhưng nàng nô tỳ này quá không biết điều.

Hắn tuyệt đối không thể hạ mình đi dỗ dành mãi được.

Hắn quyết tâm phải cho ta một bài học.

Nếu thật sự để lại sẹo.

Đưa về kinh rồi chữa trị cũng chưa muộn.

Tính tình cương liệt.

Quả thực mới mẻ thú vị.

Nhưng xương cốt quá cứng, không chịu cúi đầu.

Thì lại không còn đẹp nữa.

Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch.

Trong đầu Bùi Cẩm Hành đã xoay chuyển vô số ý nghĩ.

Đột nhiên.

Chiếc chén sắp đập vào mặt ta bị thứ gì đó đánh trúng.

Lệch khỏi quỹ đạo.

Mà đúng lúc ấy.

Ta theo bản năng nghiêng đầu né tránh.

Vừa khéo tránh được.

Cuối cùng.

Tiếng vỡ vụn vang lên bên cạnh ta.

09

“Thế tử thật oai phong.”

“Cưỡng ép dân nữ không thành, giờ lại muốn hành hung sao?”

Người vừa tới mặc một thân thanh sam.

Phong lưu phóng khoáng.

Nhưng sắc mặt lại lạnh như nước.

“Ta chỉ dạy dỗ một tiện thiếp không biết điều mà thôi.”

“Tiểu Vương gia chẳng lẽ ngay cả việc nhà của họ Bùi ta cũng muốn nhúng tay vào?”

Bùi Cẩm Hành chỉ thoáng kinh ngạc trong chớp mắt khi nhìn thấy người tới.

Rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh.

Thậm chí còn liếc mắt ra hiệu cho người đứng ngoài cửa, muốn đưa ta đi.

Yến Phù Chu là Trạng nguyên khoa này.

Cũng là huyết mạch duy nhất của Chiêu Vương vừa mới được nhận lại.

Chiêu Vương và đương kim Thánh thượng là huynh đệ cùng mẹ sinh ra, tình cảm vô cùng thân thiết.

Là con trai duy nhất của người em trai ấy.

Yến Phù Chu được bệ hạ hết mực sủng ái và tín nhiệm.

Huống chi hắn còn có tài học xuất chúng.

Nhất thời trong kinh thành, gần như không ai dám tranh phong với hắn.

Bùi Cẩm Hành không muốn kết thù với Yến Phù Chu.

Nhưng hắn thanh cao tự phụ.

Cũng không chịu nổi việc có người đè đầu mình.

Cho nên giọng điệu khó mà coi là khách khí.

“Đại nhân cứu mạng!”

“Ta không phải tiện thiếp!”

“Ta là dân nữ lương thiện bị Bùi thế tử bắt tới đây!”

“Nếu đại nhân không tin, ta nguyện theo ngài đến quan phủ đối chứng!”

Nhìn thấy thị vệ của Bùi Cẩm Hành sắp tiến tới bắt người.

Ta biết người đàn ông được gọi là Tiểu Vương gia trước mặt chính là cơ hội thoát thân duy nhất của mình.

Không chút do dự.

Ta lập tức trốn ra sau lưng hắn.

Yến Phù Chu cũng không khiến ta thất vọng.

Hắn giơ tay ngăn lại cánh tay của tên thị vệ.

Nghe tiếng kêu cứu của ta.

Gân xanh trên trán Bùi Cẩm Hành nổi lên từng đợt.

Nhưng Yến Phù Chu đã lên tiếng trước.

“Thế tử ngang ngược như vậy.”

“Trong mắt còn có vương pháp hay không?”

“Ngày mai ta nhất định sẽ dâng tấu lên bệ hạ, vạch tội ngươi một bản…”

“Tiểu Vương gia!”

“Ta và nàng ấy lưỡng tình tương duyệt.”

“Chẳng bao lâu nữa sẽ nạp nàng ấy làm thiếp.”

“Đây là việc nhà của ta.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...