20px

“Nàng ấy chỉ đang giận dỗi ta vài câu mà thôi.”

“Chút tình thú khuê phòng này, e rằng Tiểu Vương gia chưa hiểu.”

Bùi Cẩm Hành trước tiên giải thích với Yến Phù Chu.

Sau đó lại quay sang nhìn ta.

Giọng nói mang theo sự uy hiếp không hề che giấu.

“Lan Y.”

“Đừng hồ nháo nữa.”

“Để Tiểu Vương gia chê cười thì không hay.”

“Qua đây đi.”

“Ta đưa nàng về nhà.”

“Giữa chúng ta đã có duyên phận.”

“Quả thực nên đến bái kiến phụ mẫu và tộc thân của nàng.”

Ta nghe hiểu ý uy hiếp trong lời hắn.

Mà Yến Phù Chu sao có thể không hiểu.

Bùi Cẩm Hành cho rằng.

Dù sao hắn cũng là thế tử Hầu phủ.

Yến Phù Chu sẽ không vì một nữ tử như ta mà dây dưa mãi không thôi.

10

“Cô nương.”

“Những lời hắn nói có phải là thật không?”

Bùi Cẩm Hành thất vọng rồi.

Yến Phù Chu dường như không quá hiểu chuyện đời.

Hắn không mặc kệ chuyện này.

Ngược lại còn hỏi ta thêm lần nữa.

“Không phải.”

“Người lưỡng tình tương duyệt với thế tử là tiểu thư phủ Thượng thư.”

“Hai người họ đã đính hôn rồi.”

“Ta từng là nha hoàn của tiểu thư.”

“Hiện giờ đã được giải khế, trở thành người tự do.”

“Chỉ là không biết trước đây ta đã đắc tội gì với Bùi thế tử.”

“Cho nên ngài ấy mới…”

Ta liên tục lắc đầu phủ nhận quan hệ với Bùi Cẩm Hành.

Nói đến cuối cùng.

Trong giọng nói còn lộ ra một tia nghẹn ngào.

Sắc mặt vốn đầy tức giận của Bùi Cẩm Hành chợt cứng lại.

Hắn nhìn ta nấp sau lưng Yến Phù Chu.

Vành mắt đỏ hoe.

Bả vai khẽ run.

Dường như thực sự bị dọa sợ không nhẹ.

Mọi lời muốn nói đều mắc nghẹn trong cổ họng.

Rồi lại bị ép ngược trở về tim.

Khiến hắn có cảm giác nghẹt thở khó chịu.

“Chuyện này ta cũng có nghe qua.”

“Hai nhà họ Bùi và họ Lâm quả thực đã định hôn sự.”

“Thế tử còn gì muốn nói nữa không?”

Tư thế bảo vệ của Yến Phù Chu khiến Bùi Cẩm Hành cảm thấy vô cùng chướng mắt.

Nhưng hắn cố nhịn.

Không nói ra.

Hắn chỉ nhìn ta.

Nhìn vẻ sợ hãi và hoảng loạn trong mắt ta.

Nhưng lại không nhìn thấy thứ cảm xúc khác mà hắn cho rằng đáng lẽ phải có.

Rất lâu sau.

Hắn mới lên tiếng.

“Nếu hôm nay nàng không theo ta đi.”

“Sau này có hối hận.”

“Cũng sẽ không còn cơ hội nữa đâu.”

“Vậy thì đa tạ thế tử.”

Ta mềm cứng đều không ăn.

Tâm ý kiên định.

Bùi Cẩm Hành rời đi.

Thậm chí còn có vài phần giống như chạy trối chết.

Đến lúc ấy.

Sự bình tĩnh mà ta cố gắng chống đỡ mới dần tan đi.

Nhất thời có chút thất thần.

11

“Cô nương, cô nương…”

Yến Phù Chu gọi ta rất lâu, ta mới nghe thấy.

“Cô nương, cô không sao chứ?”

“Ta không sao.”

“Hôm nay đa tạ ơn cứu giúp của Tiểu Vương gia.”

Nói rồi ta định hành lễ với hắn, nhưng lại bị ngăn lại.

“Chỉ là chuyện nhỏ, không đáng nhắc tới.”

“Chỉ có điều tên Bùi Cẩm Hành kia, e rằng sẽ không dễ dàng từ bỏ.”

“Cô nương vẫn nên sớm tính toán cho mình.”

“Nhưng cô cũng không cần quá lo lắng.”

“Ngày mai ta sẽ dâng tấu vạch tội hắn, khiến hắn không thể phân thân được.”

Yến Phù Chu vốn chỉ tình cờ đi ngang qua nơi này.

Không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng gia nhân phủ họ Bùi bắt người.

Tên kia hành động cực nhanh.

Hành tung lại vô cùng quỷ dị.

Hắn vòng vo tìm kiếm rất lâu mới lần được tới đây.

Không ngờ người trong mộng mà các quý nữ kinh thành ngưỡng mộ.

Sau lưng lại làm ra những chuyện như vậy.

Yến Phù Chu chỉ có thể cảm thán.

Biết người biết mặt, khó biết lòng.

“Đại ân của Tiểu Vương gia, Lan Y suốt đời không quên.”

“Vốn dĩ ta cũng đang trên đường hồi hương thành thân.”

“Không ngờ chỉ vì ham chơi, chậm về nhà đôi ngày mà lại gặp phải chuyện thế này.”

Ta cười khổ một tiếng.

Yến Phù Chu gật đầu.

“Nếu thành thân thì cũng là một biện pháp hay.”

“Hắn có hồ đồ đến đâu, cũng không thể làm ra chuyện cướp thê tử của người khác được.”

“Nhà cô nương ở đâu?”

“Nếu tiện đường, ta có thể đưa cô một đoạn.”

Hắn hỏi câu này hoàn toàn vì lòng tốt.

“Thanh Châu.”

“Nhà ta ở Thanh Châu.”

Không ngờ câu trả lời của ta lại trùng hợp đến vậy.

Thanh Châu.

Đó cũng chính là nơi hắn muốn tới.

Yến Phù Chu hơi kinh ngạc.

Lần đầu tiên nghiêm túc đặt ánh mắt lên người ta.

Ngày thường hắn luôn cho rằng tùy tiện quan sát một nữ tử là hành vi thất lễ.

Không hợp phong thái quân tử.

Nhưng hôm nay lại phá lệ.

Ánh mắt hắn dừng lại giữa hàng mày của ta.

Sau đó có chút căng thẳng hỏi:

“Xin hỏi cô nương…”

“Có phải từng bị đứt chân mày không?”

Người có chân mày đứt thường bị xem là điềm xấu.

Trong lòng ta khẽ căng thẳng.

Không biết hắn hỏi như vậy có ý gì.

Quả thật bên chân mày trái của ta có một vết thương.

Ngày thường nhờ kẻ mày và son phấn che phủ nên không nhìn rõ.

“Xin cô nương đừng trách.”

“Là ta thất lễ.”

“Chỉ là ta cảm thấy cô rất giống một cố nhân của ta.”

“Lần này trở về Thanh Châu, ta cũng là để tìm nàng ấy.”

Yến Phù Chu đã để lại một nhóm người ở kinh thành tiếp tục tìm kiếm.

Còn bản thân thì quay về Thanh Châu dò hỏi tin tức.

Bây giờ hắn mới dám làm như vậy sau khi nhận lại thân phận.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...