Trước đây ngay cả tính mạng của mình hắn còn không giữ nổi.
Huống chi là tìm người.
Ta không trả lời câu hỏi của Yến Phù Chu.
Mà hắn cũng không để tâm.
Trên đường vẫn dẫn theo ta cùng đi.
Chặng đường vốn mất nhiều ngày.
Nhưng dưới sự hộ tống của hắn, chỉ hai ngày đã tới Thanh Châu.
12
Vốn dĩ vừa đến địa phận Thanh Châu là ta định cáo từ.
Nhưng Yến Phù Chu luôn nói tiện đường thêm một đoạn.
Không ngờ tiện đường mãi.
Lại tiện đến tận cửa nhà ta.
“Quả nhiên!”
“Muội chính là Tiểu Mãn Nhi!”
Hắn vui mừng khôn xiết.
Vui vì suy đoán của mình trở thành sự thật.
Cũng vui vì được gặp lại cố nhân sau nhiều năm xa cách.
Thảo nào suốt dọc đường đi.
Hắn cứ liên tục dò hỏi chuyện của ta.
“Tiểu Mãn Nhi!”
“Ta là Trình Vân Thanh!”
Hắn tràn đầy vui sướng muốn nhận lại người quen cũ.
Ta ngẩn người.
“Trình Vân Thanh…”
Là người bạn chơi cùng ta từ nhỏ.
Cũng là người đã tặng ta chiếc mộc trụy.
Đồng thời là đối tượng hôn ước trẻ con mà ta từng nhắc tới.
“Lần này ta trở về vốn là vì muội.”
“Ông trời đối với ta quả thực không bạc.”
Yến Phù Chu vốn không phải con ruột của nhà họ Trình.
Năm đó sau khi mất đi đứa con trai duy nhất.
Vợ chồng nhà họ Trình vô tình nhặt được hắn bên đường.
Họ để hắn mang họ Trình.
Coi như con trai độc nhất trong nhà.
Thậm chí còn định sẵn hôn sự bằng miệng cho hắn.
Nhiều năm qua.
Hắn vẫn luôn sống dưới thân phận Trình Vân Thanh.
Mãi đến không lâu trước đây mới nhận tổ quy tông.
Trở thành Tiểu Vương gia Yến Phù Chu.
“Hôm ấy từ học đường trở về.”
“Ta nghe nói muội bị bán đi.”
“Nhưng lại không biết bị bán vào phủ của vị quý nhân nào.”
“Còn chưa kịp dò hỏi rõ ràng.”
“Đám kẻ thù muốn lấy mạng ta đã lần ra tung tích.”
Để không liên lụy đến vợ chồng nhà họ Trình.
Hắn một mình bỏ trốn.
Vài lần cận kề cái chết.
Mãi đến khi gặp được thuộc hạ cũ của phụ thân.
Hắn vốn định đợi mọi chuyện ổn thỏa rồi mới đi tìm ta.
Không ngờ.
Chờ một lần chính là mười năm.
Thật ra hắn cũng rất thấp thỏm.
Mười năm quá dài.
Cảnh còn người mất.
Hắn không chắc ta còn nhớ mình hay không.
Cũng không chắc ta có phải đã sớm lấy chồng rồi hay không.
Dù có quá nhiều điều không chắc chắn.
Trong lòng hắn vẫn giữ lại một tia hy vọng.
Không ngờ chỉ thuận tay giúp người một lần.
Lại trùng hợp cứu đúng người mà mình ngày đêm mong nhớ.
Nếu đây không phải duyên trời định.
Thì còn là gì nữa?
“Thì ra là huynh.”
Mọi chuyện hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của ta.
Người có hôn ước từ nhỏ mà ta cho rằng đã sớm thành gia lập thất.
Bỗng chốc trở thành Tiểu Vương gia thân phận tôn quý.
“Là ta.”
“Tiểu Mãn Nhi.”
“Ta đến để thực hiện lời hứa năm xưa.”
Yến Phù Chu dám nói.
Nhưng ta lại không dám nghĩ.
Một Bùi Cẩm Hành là thế tử đã đủ đẩy ta xuống tận bùn lầy.
Mà thân phận của Yến Phù Chu còn cao quý hơn thế.
Người như vậy.
Ta không trêu vào nổi.
Cho nên khi hắn nhắc tới lời hứa năm xưa.
Ta chỉ khẽ cười.
Nhẹ nhàng từ chối.
“Chỉ là lời trẻ con khi còn bé.”
“Không thể coi là thật được.”
13
Nói là về nhà.
Nhưng ta cũng chỉ ở nhà đúng một ngày.
“Bọn họ đuổi muội đi?”
Yến Phù Chu nhíu mày.
Từ khi biết ta bị bán đi, hắn đã luôn mang theo oán khí với gia đình ấy.
Ta lắc đầu.
“Ta thích yên tĩnh.”
“Trong nhà quá đông người.”
“Ngược lại ta không quen.”
Lúc còn làm nô tỳ, ta không có quyền lựa chọn.
Bây giờ đã được tự do.
Đương nhiên muốn sống thế nào thì sống thế ấy.
Phụ mẫu trong nhà vẫn còn.
Ca ca đã cưới tẩu tẩu.
Cũng đã có hài tử.
Người đông thì ồn ào.
Nhà cửa cũng chẳng đủ rộng.
Bọn họ luôn mang lòng áy náy với ta.
Năm đó ca ca bệnh nặng.
Lại đúng lúc mất mùa.
Họ bán ta đi để lấy tiền chữa bệnh cho huynh ấy.
Cho nên giờ đây đối mặt với ta, trong lòng họ vẫn luôn có vài phần hổ thẹn.
Tuyệt đối không thể đuổi ta đi được.
Là chính ta không muốn ở lại.
“Ta ở trong thành…”
“Tiểu Vương gia, vô công bất thụ lộc.”
Ta sợ hắn lại nói ra những lời muốn tặng gì đó cho ta.
Dù sao những ngày này cũng không phải lần đầu tiên.
Chỉ cần ta vô tình nhắc tới một câu.
Hoặc nhìn nhiều hơn một cái.
Hắn đều lập tức sai người đóng gói mang tới.
Chẳng qua là ta không nhận mà thôi.
Lần này.
Ta cũng định từ chối.
“Nghĩ gì vậy?”
“Ta là muốn nói, ta ở trong thành chán quá.”
“Chi bằng xuống nông thôn ở cùng muội.”
Hắn gõ nhẹ lên trán ta.
Giọng nói mang theo ý cười.
Vợ chồng nhà họ Trình vẫn sống ở đây.
Chưa từng chuyển đi nơi khác.
Hắn không xuất hiện nhận thân.
Chỉ âm thầm sai người chăm sóc họ.
Yến Phù Chu trở về cũng không có chỗ ở.
Đành phải mua thêm một tòa nhà trong thành.
Ban đầu.
Quả thật hắn từng có ý định đưa ta vào thành sống cùng.
Nhưng bây giờ lại cảm thấy căn nhà gỗ vừa được tu sửa lại này rất không tệ.
Dù sao đây cũng là căn nhà mà chính hắn dẫn theo thị vệ.
Từng chút một dựng lên.
Tiểu Vương gia họ Yến còn là lần đầu tiên nhận được tiền công bằng chính mồ hôi của mình.
Chaporia
Bình Luận (0)