Để tiện cho bản thân.
Hắn còn chuẩn bị dựng thêm một căn nhà gỗ trên khoảng đất trống cách đó không xa.
Chỉ chờ tìm cơ hội mở lời.
“Tiểu Vương gia thật sự không bận sao?”
Ta nghi hoặc hỏi.
14
Mấy ngày nay.
Bồ câu đưa thư bay tới chưa từng ngừng lại.
Mỗi con đều buộc một phong thư ở chân.
“Có người còn bận hơn ta.”
Yến Phù Chu tháo phong thư xuống.
Đắc ý nhướng mày.
Hắn không chỉ nói suông.
Mà thật sự đã dâng tấu vạch tội Bùi Cẩm Hành.
Tố cáo hắn phẩm hạnh bất chính.
Coi thường pháp luật.
Cưỡng ép dân nữ.
Trong âm thầm.
Hắn còn gửi một bức thư cho đương kim bệ hạ.
Cũng chính là bá phụ ruột của mình.
Khóc lóc kể khổ.
Bùi Cẩm Hành muốn cướp người trong lòng mà hắn tìm kiếm suốt nhiều năm.
Lại còn ngang nhiên muốn ép nàng làm thiếp.
Hoàng đế vốn nổi tiếng bao che người nhà.
Đương nhiên sẽ đứng về phía hắn.
Bùi Cẩm Hành bị mắng đến máu chó đầy đầu trong buổi triều hội.
Ngay cả phụ thân hắn là Bùi Hầu gia cũng bị liên lụy.
Bị bệ hạ trách mắng vì dạy con không nghiêm.
Nhà họ Lâm vốn vừa mới định hôn với Hầu phủ.
Đang lúc danh tiếng lên cao.
Cũng lập tức bị bao phủ bởi bầu không khí u ám.
“Như vậy.”
“Hắn sẽ không còn thời gian tới tìm muội gây phiền phức nữa.”
“Còn nữa.”
“Đừng gọi ta là Tiểu Vương gia nữa.”
“Nếu muội không muốn gọi một tiếng Vân Thanh ca ca.”
“Vậy sau này cứ gọi ta là Phù Chu.”
Từng bước từng bước một.
Trước hết phải sửa cách xưng hô xa cách này đã.
Ban đầu Yến Phù Chu chỉ đơn thuần không ưa nổi bộ dạng giả thanh cao của Bùi Cẩm Hành.
Nhưng sau khi biết người mà hắn dây dưa chính là Tiểu Mãn Nhi mà mình tìm kiếm nhiều năm.
Trong lòng Yến Phù Chu đã sớm coi Bùi Cẩm Hành là tử đối đầu.
15
“Hắn còn dám nghĩ đến chuyện bắt muội làm thiếp!”
Yến Phù Chu hung hăng bổ một cuốc xuống đất.
Lật tung lớp đất lên.
Để tiện cho ta trồng rau.
Đám thân vệ đứng cách đó không xa đều cảm thấy khó nói nên lời.
Tiểu Vương gia nhà mình đúng là tự tìm khổ ăn.
Chuyện nhỏ như vậy.
Đâu cần hắn phải đích thân động tay.
Thế nhưng hắn lại nói muốn trải nghiệm cuộc sống nam cày nữ dệt.
Một vị Trạng nguyên lang, một Tiểu Vương gia cao quý.
Lúc này chẳng còn chút dáng vẻ thư sinh nào.
Nhưng may mà đây không phải màn độc diễn của riêng hắn.
Ánh mắt thân vệ khẽ chuyển.
Ta đang bưng một bát nước đi tới.
Đưa cho Yến Phù Chu.
“Tiểu Mãn ngoan.”
“Mau lau mồ hôi cho ta đi.”
“Chảy cả vào mắt rồi.”
Hắn ghé mặt lại gần.
Mà ta cũng không còn cảnh giác và bài xích như lần đầu tiên nữa.
Lấy khăn tay ra.
Nhẹ nhàng lau mồ hôi cho hắn.
Ban đầu ta vẫn nghĩ.
Người như hắn chắc chắn không chịu nổi khổ cực.
Chỉ là nhất thời hứng thú.
Không bao lâu sẽ bỏ cuộc.
Nhưng không ngờ.
Hắn chẳng những không bỏ cuộc.
Mà còn việc gì cũng tự mình làm.
Thậm chí ngày càng thành thạo hơn.
Hôm nay hắn tốn nhiều sức như vậy.
Là vì vừa điều tra toàn bộ chuyện liên quan đến Bùi Cẩm Hành.
Biết được những toan tính của hắn năm xưa.
Cho nên lúc cuốc đất cũng mang theo vài phần phát tiết.
“Đều đã qua rồi.”
Ta khẽ lên tiếng.
Bùi Cẩm Hành đã mất mặt đến mức ấy.
Sẽ không tới tìm ta nữa đâu.
Có lẽ chỉ vì vừa mới trọng sinh.
Nhất thời đầu óc nóng lên mà thôi.
Bây giờ.
Chắc cũng đủ để hắn bình tĩnh lại rồi.
Hắn và tiểu thư.
Kiếp này sẽ trở thành một đôi trời sinh đất tạo.
Yến Phù Chu hừ hừ hai tiếng.
Cũng không biết là tin hay không tin.
16
“Lan Y.”
Không ngờ ý nghĩ ấy mới xuất hiện được vài ngày.
Ta đã gặp tiểu thư trên đường.
Nàng vậy mà vượt ngàn dặm xa xôi tới tận Thanh Châu.
Không biết có phải vì đường xa xe ngựa mệt nhọc hay không.
Sắc mặt nàng trông không được tốt lắm.
“Lan Y, tiểu thư gọi ngươi, ngươi còn ngẩn người ra đó làm gì?”
Nha hoàn áo xanh đứng bên cạnh nàng tên là Xuân Chi.
Ngày thường nàng ta luôn đơn phương đối đầu với ta.
Nhưng vì ta được tiểu thư trọng dụng nên nàng ta không tìm được cơ hội gây khó dễ.
Khó khăn lắm mới chờ được đến lúc mình được cất nhắc lên.
Kết quả ta lại chuộc thân rời phủ.
Không còn là nha hoàn hầu hạ người khác nữa.
Xuân Chi tức đến đỏ cả mắt.
Bây giờ thấy ta thất thần.
Lập tức chớp lấy cơ hội mở miệng.
“Ngươi không phải nghĩ rằng tiểu thư đã giải khế cho ngươi, ngươi không còn là nô tỳ nữa.”
“Cho nên có thể không coi tiểu thư ra gì rồi đấy chứ?”
“Làm người sao có thể vong ân phụ nghĩa như vậy?”
“Một ngày làm nô, cả đời hèn mọn, ngươi nên…”
Xuân Chi dương dương đắc ý.
Những lời châm chọc và bôi nhọ tuôn ra vừa nhanh vừa gấp.
“Đủ rồi!”
Sắc mặt vốn đã không tốt của tiểu thư càng thêm khó coi.
Nàng nghiêm giọng quát lớn.
Xuân Chi lập tức tái mặt.
Không ngờ mình ra mặt thay tiểu thư lại chẳng được khen ngợi.
“Ngươi còn nói thêm một câu nữa.”
“Thì tự mình trở về đi.”
Tiểu thư không nói lời nặng nề.
Chỉ nhàn nhạt buông ra một câu như vậy.
Nhưng cũng đủ khiến Xuân Chi sợ đến tim đập chân run.
Nàng ta lập tức quỳ xuống.
Chaporia
Bình Luận (0)