“Tiểu thư bớt giận.”
“Nô tỳ không dám nữa.”
Tiểu thư không để ý đến nàng ta nữa.
Mà nhìn về phía ta.
“Lan Y, vẫn khỏe chứ?”
“Nhờ phúc của tiểu thư, mọi thứ đều rất tốt.”
Ta mỉm cười đáp lời.
Tiểu thư theo ta trở về nhà.
Căn nhà gỗ đơn sơ giản dị.
Đối với người đã quen nhìn đình đài lầu các, nhà cao cửa rộng như nàng.
Khung cảnh này ngược lại có một loại phong vị thanh nhã riêng.
17
Ánh mắt tiểu thư chậm rãi đánh giá bố cục trong căn nhà.
Xuân Chi đứng bên cạnh bĩu môi.
Nếu sau khi chuộc thân phải sống cuộc sống thanh bần như thế này.
Vậy thì nàng ta cũng không còn quá hâm mộ nữa.
Cuối cùng.
Ánh mắt tiểu thư dừng lại nơi bệ cửa sổ.
Ở đó cắm một bình hoa đang nở rực rỡ.
“Chỗ hoa này của ngươi…”
Nàng vừa mở miệng.
Ngoài cửa đã vang lên động tĩnh.
“Tiểu Mãn Nhi!”
“Xem ta mang gì tới cho muội đây!”
Yến Phù Chu hoàn toàn không còn vẻ trầm ổn của lần đầu gặp mặt.
Trong lòng hắn ôm đầy đồ.
Một bó phù dung hoa.
Một con gà nướng bọc giấy dầu.
Mấy hộp điểm tâm.
Trên tay còn cầm hai xâu kẹo hồ lô.
Đôi mắt thiếu niên sáng rực.
Dường như trong mắt chỉ nhìn thấy một mình ta.
Hắn không chờ nổi mà nhét đồ ăn vào tay ta trước.
Sau đó thay bình hoa cũ bằng bó hoa mới mang tới.
Mãi đến lúc ấy.
Hắn mới phát hiện trong phòng có thêm hai nữ tử xa lạ.
“Lan Y.”
“Đây là phu quân của ngươi sao?”
Không hiểu vì sao.
Tiểu thư đột nhiên có chút hâm mộ.
Bùi Cẩm Hành chưa từng làm những chuyện như vậy.
Lần duy nhất nàng cảm nhận được sự dịu dàng của hắn.
Lại chính là ngày ta chuộc thân rời khỏi phủ.
“Tiểu thư lần này tới đây là có chuyện gì quan trọng sao?”
Hôn kỳ đã gần kề.
Theo lý mà nói.
Lúc này nàng nên an tâm chờ xuất giá mới phải.
Ngày nào Yến Phù Chu cũng nhận được bồ câu đưa thư.
Ta biết chữ.
Mà hắn chưa từng đề phòng ta.
Mỗi lần đọc thư đều trải giấy ra ngay trước mặt ta.
Thì ra những lá thư ấy đều truyền tới tin tức mới nhất của kinh thành mỗi ngày.
Trong đó cũng có chuyện hôn kỳ của hai nhà họ Bùi và họ Lâm được dời lên sớm hơn.
“Ta chỉ tới thăm ngươi thôi.”
Ngay cả chính tiểu thư cũng không nói rõ được.
Nàng tới đây là vì muốn tận mắt nhìn thấy ta thành gia lập thất để yên tâm.
Hay còn vì nguyên nhân khác.
Hai người chúng ta rất ăn ý.
Không ai nhắc đến Bùi Cẩm Hành.
Người ngoài không biết dân nữ mà Bùi Cẩm Hành bị quở trách vì muốn cưỡng ép là ai.
Nhưng tiểu thư lại có vài phần suy đoán.
Chỉ là nàng vẫn không hiểu nổi.
Rõ ràng ở kiếp trước.
Sau khi nàng qua đời.
Bùi Cẩm Hành nhớ nhung nàng đến như vậy.
Thậm chí còn không tiếc cưới bài vị của nàng làm chính thê.
18
Đúng vậy.
Tiểu thư không chỉ là người trọng sinh.
Sau khi chết ở kiếp trước, hồn phách của nàng vẫn chưa tiêu tán.
Vì chấp niệm quá sâu.
Nàng vẫn luôn đi theo bên cạnh Bùi Cẩm Hành.
Nàng tận mắt nhìn thấy hắn nạp ta làm thiếp.
Trong hậu viện chỉ có một mình ta.
Trong lòng nàng ngập tràn chua xót và ghen tỵ.
Nhưng về sau.
Nàng lại nhìn thấy hắn lén cưới bài vị của mình.
Lúc còn sống, tâm nguyện chưa thể thành.
Đến khi chết đi.
Trên bài vị, nàng lại trở thành người thê tử danh chính ngôn thuận của hắn.
Khi ấy nàng mới biết.
Thì ra Bùi Cẩm Hành không phải vô tình với nàng.
Có lẽ lúc chân tướng bị phơi bày.
Hắn chỉ quá tức giận.
Không ngờ nàng lại chọn cách tự vẫn.
Tiểu thư nhìn Bùi Cẩm Hành đêm nào cũng ôm bài vị của nàng rơi lệ.
Mỗi khi mùng một hay ngày rằm.
Hắn càng lấy cớ không gặp ta.
Vì thế nàng càng thêm tin tưởng.
Trong lòng Bùi Cẩm Hành có nàng.
Chỉ tiếc.
Tất cả đều hiểu ra quá muộn.
Giai nhân đã khuất.
Nàng chỉ có thể dùng thân phận một linh hồn ở bên cạnh hắn.
Nhìn hắn ngày ngày đau khổ.
Cho đến khi Bùi Cẩm Hành vừa qua tuổi bất hoặc.
Đã dầu cạn đèn tắt.
Nàng nhìn hắn trước lúc lâm chung.
Cuối cùng cũng nói ra toàn bộ tình yêu và sự hối hận chôn giấu sâu trong lòng.
Tiểu thư vừa đau khổ vừa bi thương.
Nàng hối hận.
Vì sao năm đó không chờ thêm một chút.
Vì sao không chịu hạ thấp tự tôn để nhận sai với hắn.
Khiến hai người yêu nhau phải bỏ lỡ nhau cả một đời.
Có lẽ vì chấp niệm quá nặng.
Ngay lúc Bùi Cẩm Hành tắt thở.
Nàng đột nhiên cảm nhận được một lực hút mạnh mẽ.
Mở mắt ra lần nữa.
Nàng đã trở về thời điểm trước khi thành thân.
Lúc ấy.
Nàng vừa mới lấy thân phận ân nhân cứu mạng để nhận lại Bùi Cẩm Hành không bao lâu.
Đang vui vẻ thử y phục và trang điểm.
Chuẩn bị cho lần gặp mặt ngày hôm sau.
Gần như ngay khoảnh khắc nhận ra mình đã trọng sinh.
Nàng lập tức không chờ nổi nữa.
Dùng cây trâm vàng đổi lấy chiếc mộc trụy bên hông ta.
Kiếp trước.
Bùi Cẩm Hành vốn không hề yêu ta.
Nạp ta làm thiếp cũng chỉ vì muốn báo đáp ân cứu mạng.
Nàng cảm thấy đổi lấy tín vật ấy.
Không chỉ giúp nàng có được nhân duyên tốt đẹp.
Mà còn khiến ta không phải lãng phí cả đời trong một cuộc hôn nhân không có tình yêu.
Đợi sau khi thành công gả cho thế tử.
Nàng sẽ nói ra toàn bộ chân tướng.
Chaporia
Bình Luận (0)