Để Bùi Cẩm Hành bù đắp cho ta những gì ta đáng được nhận.
Nàng cũng sẽ trả lại khế bán thân cho ta.
Tìm cho ta một gia đình tử tế.
Mọi thứ.
Nàng đều đã tính toán rất chu toàn.
Chỉ là không ngờ.
Ta lại chuộc thân về quê thành thân sớm hơn dự định.
Khoảnh khắc ấy.
Nàng kinh ngạc.
Nhưng đồng thời cũng thật sự thở phào nhẹ nhõm.
Vì muốn bù đắp.
Nàng ban cho ta rất nhiều phần thưởng.
Mọi chuyện đều diễn ra theo đúng mong muốn của nàng.
Phát triển vô cùng thuận lợi.
Nàng và Bùi Cẩm Hành thành công đính hôn.
Kiếp này.
Nàng đã chuẩn bị vẹn toàn.
Sẽ không xảy ra bất cứ sai sót nào nữa.
Nhưng không ngờ.
Dù nàng đã cố gắng vá hết mọi sơ hở.
Bùi Cẩm Hành vẫn bắt đầu trở nên khác thường.
Khi tin tức Thánh thượng nổi giận trách phạt hắn truyền tới.
Cả người nàng như rơi xuống hầm băng.
Vì sao chứ?
Rõ ràng kiếp trước chưa từng xảy ra chuyện này.
Hắn sao lại đi cưỡng ép dân nữ?
Bùi Cẩm Hành giải thích với nàng.
Rằng đó chỉ là âm mưu hãm hại của kẻ thù chính trị.
Là một sự hiểu lầm.
Nhưng trực giác của nữ nhân nói cho nàng biết.
Không phải như vậy.
Cái tên đầu tiên hiện lên trong đầu nàng.
Chính là Lan Y.
Trong lòng nàng bất an.
Ngày đêm khó ngủ.
Cho nên.
Nàng mới xuất hiện ở nơi này.
19
“Lan Y.”
“Hiện giờ ngươi có hạnh phúc không?”
Tiểu thư nhìn ta, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Ta nhìn thẳng vào mắt nàng rồi gật đầu.
“Hiện giờ ta rất hạnh phúc.”
“Cũng rất mãn nguyện.”
“Vậy là tốt rồi.”
“Vậy là tốt rồi.”
Tiểu thư mỉm cười.
Nàng nhìn Yến Phù Chu.
Người từ đầu đến cuối không nói một lời.
Nhưng vẫn luôn đứng bên cạnh ta với tư thế bảo vệ.
Nghĩ đến ánh mắt hắn nhìn ta.
Tiểu thư hiểu.
Kiếp này của ta nhất định sẽ viên mãn hơn kiếp trước.
Tiểu thư đi rồi.
Đột ngột như lúc nàng tới.
“Tiểu Mãn Nhi.”
“Nàng ấy tới để dò xét muội.”
Yến Phù Chu lên tiếng.
Hắn không tin một vị thiên kim phủ Thượng thư lại vượt ngàn dặm xa xôi đến đây.
Chỉ để thăm một nha hoàn cũ.
Nàng nhất định muốn thử xem.
Ta có biết người thanh niên mù mắt năm đó mà mình từng cứu chính là Bùi Cẩm Hành hay không.
Có còn dây dưa với Bùi Cẩm Hành nữa hay không.
“Chuyện đó có gì quan trọng đâu.”
Ta khẽ xóc xóc túi bạc nặng trĩu trong tay.
Tiểu thư thật sự rất nhân hậu.
Sợ ta sống kham khổ.
Cho nên mới mang những thứ này tới tặng ta.
Ta vốn không có ý gì với Bùi Cẩm Hành.
Chút rung động nhỏ bé của kiếp trước.
Từ lâu đã hóa thành tro bụi.
Ngay từ lúc nhìn thấy sự hối hận đầy mắt của hắn trước khi chết.
Ta thật lòng chúc tiểu thư được như ý nguyện.
“Cũng đúng.”
“Tên Bùi Cẩm Hành đó chỉ có mình Lâm Chỉ Tình xem như bảo bối.”
“Hắn muốn xứng với Tiểu Mãn Nhi của ta thì còn kém xa lắm.”
Yến Phù Chu gật đầu.
Ta quay sang nhìn hắn.
Trong ánh mắt ấy không hề có ý đùa cợt.
Hắn thật sự nghĩ như vậy.
Sau khi ta ngầm thừa nhận trước mặt tiểu thư rằng hắn là phu quân của mình.
Yến Phù Chu càng thêm hăng hái.
Căn nhà gỗ bên cạnh cũng đã dựng xong.
Hắn trực tiếp dọn từ trong thành ra đây ở.
“Mấy hôm nữa ta đưa muội tới Vân Thành chơi một chuyến, được không?”
Hôm ấy trời quang mây tạnh.
Yến Phù Chu dựng một chiếc xích đu dưới gốc cây.
Sợ ta buồn chán nên mở miệng hỏi.
Vân Thành.
Chính là nơi ta gặp hắn lần đầu.
Cũng là nơi Bùi Cẩm Hành bắt ta đi.
Khi ấy ta vốn đến đúng dịp đẹp nhất.
Nhưng vì Bùi Cẩm Hành mà bỏ lỡ hết náo nhiệt.
Không được ngắm hoa đăng.
Không được nghe hí khúc.
Cũng không được nếm thử món canh thịt dê nổi tiếng.
“Không đi nữa.”
“Bỏ lỡ rồi thì thôi.”
Lễ hội hoa đăng mỗi năm chỉ có một lần.
Mà năm nay từ lâu đã qua mùa.
“Mỗi mùa lại có một cảnh sắc khác nhau.”
“Không có hoa đăng thì vẫn còn những náo nhiệt khác.”
Yến Phù Chu đã tìm hiểu rất kỹ.
Hắn biết vốn dĩ ta định ở lại Vân Thành hai ngày.
Nhưng vì sự xuất hiện của Bùi Cẩm Hành nên mới phải vội vã lên đường.
Ta ngẩn người.
Sau đó cảm thấy lời hắn nói rất có lý.
Ban đầu ta đâu phải vì hoa đăng mà tới.
Cớ gì phải chấp niệm với mỗi chuyện đó.
Vì vậy.
Ta gật đầu đồng ý.
Chỉ tiếc.
Còn chưa kịp đi Vân Thành.
Yến Phù Chu đã phải trở về kinh.
Vị bá phụ hoàng đế của hắn cuối cùng vẫn không nhìn nổi nữa.
Một Trạng nguyên tân khoa lại nghỉ phép quá lâu.
Cho nên hạ chỉ triệu hắn hồi kinh.
“Tiểu Mãn Nhi.”
“Đợi ta trở về.”
Những ngày ở bên nhau.
Hắn đã dần làm mờ đi khoảng cách thân phận giữa hai người.
Đến lúc này ta mới chợt nhớ ra.
Giữa chúng ta vẫn tồn tại một khoảng cách khó vượt qua.
Dường như nhận ra ý định lùi bước của ta.
Hắn đưa tay giữ lấy vai ta.
Nhìn thẳng vào mắt ta.
Muốn có được một câu trả lời khẳng định.
Ta hé môi.
Nhưng lại không nói nên lời.
Hắn cũng vô cùng kiên nhẫn.
Ta không mở miệng.
Hắn liền đứng yên bất động.
Cuối cùng.
Người thua cuộc vẫn là ta.
“Được…”
Nghe được câu trả lời ấy.
Ý cười lập tức lan tràn nơi chân mày khóe mắt hắn.
“Ta chỉ để muội đợi lần này thôi.”
Chaporia
Bình Luận (0)