20px

“Mọi chuyện cứ giao cho ta.”

“Muội không cần phải lo lắng gì cả.”

20

Yến Phù Chu đi rồi.

Đã quen với việc mỗi ngày hắn líu ríu bên cạnh, hết tiếng này đến tiếng khác gọi ta là Tiểu Mãn Nhi.

Nên khi hắn rời đi.

Trong lòng ta hiếm hoi xuất hiện một khoảng trống vắng.

Ngày thứ bảy sau khi hắn đi.

Cửa nhà gỗ của ta bị gõ vang.

Ta còn đang nghi hoặc.

Sao hắn lại trở về nhanh như vậy.

Nhưng niềm vui đã không kìm được mà dâng lên trong lòng.

Bước chân ta vội vã.

Khóe môi cũng vô thức cong lên thành nụ cười.

“Huynh trở về rồi…”

Thế nhưng.

Ngay khoảnh khắc mở cửa.

Người đối diện ta lại là đôi mắt âm trầm đầy lệ khí của Bùi Cẩm Hành.

Ta bị Bùi Cẩm Hành giam lỏng.

Bất chấp ý nguyện của ta.

Hắn cưỡng ép đưa ta trở về kinh thành.

Nhốt ta trong Đồng Hoa Viện.

Kiếp trước.

Nơi này từng đặt bài vị của tiểu thư.

“Ngươi điên rồi!”

Việc đầu tiên sau khi được tháo bỏ trói buộc.

Là ta lập tức kéo giãn khoảng cách với hắn.

Ánh mắt tràn đầy chán ghét.

Lạnh giọng quát lớn.

“Ngoan ngoãn ở đây.”

“Ba ngày nữa.”

“Chúng ta thành thân.”

Dường như hắn hoàn toàn không nhìn thấy sự chán ghét trong mắt ta.

Chỉ tự mình nói tiếp.

“Đồ điên!”

“Ngươi và tiểu thư đã thành thân rồi!”

Tin tức đại hôn của hai nhà họ Bùi và họ Lâm.

Không lâu sau khi tiểu thư rời đi đã được truyền đến tay Yến Phù Chu.

“Chỉ Tình rộng lượng.”

“Nàng ấy nhất định sẽ dung được ngươi.”

Hắn nói.

“Nhưng ta cũng đã thành thân rồi.”

“Ngươi làm như vậy là cưỡng đoạt thê tử của người khác.”

“Trái với thiên lý.”

“Thả ta đi.”

“Ta sẽ coi như những chuyện này chưa từng xảy ra.”

“Nếu không.”

“Ngươi cũng không muốn bị bệ hạ trách phạt thêm lần nữa đâu nhỉ?”

Ta không muốn nhìn hắn thêm một cái nào nữa.

Chỉ muốn nhanh chóng thoát thân.

“Thành thân?”

“Lan Y.”

“Ngươi lừa được Chỉ Tình.”

“Nhưng không lừa được ta.”

“Tất cả chẳng qua chỉ là màn kịch ngươi và Yến Phù Chu dựng lên mà thôi.”

“Cho dù ngươi thật sự đã gả cho người khác.”

“Ta cũng nhất định phải có được ngươi.”

“Hắn hiện giờ lo còn không xong thân mình.”

“Không quản được ngươi đâu.”

“Ngoan ngoãn một chút.”

“Ta sẽ không bạc đãi ngươi.”

Bùi Cẩm Hành đưa tay muốn nắm lấy ta.

Ta lại tránh hắn như tránh rắn rết.

Bàn tay hắn khựng lại giữa không trung.

“Cái gọi là không bạc đãi của ngươi.”

“Chính là ép ta làm thiếp sao?”

“Thế tử.”

“Trên đời này không có ai giỏi chà đạp người khác hơn ngươi đâu.”

Trong mắt ta là lửa giận.

Là oán hận.

Duy chỉ không còn chút tình ý nào.

“Ta cưới ngươi làm bình thê.”

“Không phải thiếp.”

Giọng hắn có phần khàn khàn.

Trong mắt hiện lên những cảm xúc phức tạp mà ta không thể hiểu nổi.

“Vậy còn tiểu thư?”

“Ngươi đặt tiểu thư ở đâu?”

“Bùi thế tử.”

“Tiểu thư đối với ngươi một lòng si tình.”

“Ngươi không nên để nàng chịu sự nhục nhã như vậy.”

Mới thành thân được bao lâu.

Bùi Cẩm Hành đã muốn cưới thêm bình thê.

Chuyện này chẳng khác nào giẫm nát thể diện của tiểu thư dưới chân.

Huống hồ.

Ta trước đây còn từng là nha hoàn của nàng.

Chẳng lẽ Bùi Cẩm Hành muốn ép tiểu thư chết thêm một lần nữa hay sao?

“Ta biết.”

“Người cứu ta năm đó là ngươi.”

Thật nực cười.

Ân cứu mạng khiến hắn hối hận cả đời ở kiếp trước.

Vậy mà kiếp này lại do chính hắn chủ động nhắc tới.

“Chỉ Tình cũng đã thẳng thắn thừa nhận.”

“Nàng ấy không để tâm.”

“Lan Y, ngươi…”

Hắn còn muốn nói tiếp.

Nhưng bị ta cắt ngang.

“Nếu thế tử đã biết chân tướng.”

“Thì càng không nên lấy oán báo ân.”

“Bất luận tiểu thư có để tâm hay không.”

“Ta không muốn.”

“Bùi thế tử.”

“Ta không muốn có bất cứ liên hệ gì với ngươi.”

“Nếu ngươi thật sự nhớ tới ân tình năm đó.”

“Thì nên buông tay từ đây.”

“Buông tay?”

“Vì sao ta phải buông tay?”

“Kiếp trước…”

“Ngươi vốn dĩ phải là thê tử của ta!”

Bùi Cẩm Hành chợt siết lấy cổ tay ta.

Sức lực lớn đến mức như muốn bẻ gãy xương cốt.

21

Sau lần bị bệ hạ trách phạt ấy.

Bùi Cẩm Hành cũng từng tự nhắc nhở bản thân.

Mọi chuyện nên dừng lại ở đây.

Vì một nha hoàn mà làm đến mức ấy.

Không đáng.

Huống hồ.

Việc hắn nên làm trong kiếp này là cưới Lâm Chỉ Tình làm thê tử.

Một đời một kiếp đối tốt với nàng.

Bù đắp những tiếc nuối của kiếp trước.

Thế nhưng sau khi thành thân.

Hắn mới phát hiện.

Mình căn bản không làm được.

Hắn luôn nhớ tới ta.

Thậm chí có một lần thất thần.

Còn gọi nhầm tên Chỉ Tình.

May mà nàng không phát hiện.

Nhưng Bùi Cẩm Hành đã sinh tâm ma.

Ngày ngày đêm đêm.

Người xuất hiện trong đầu hắn đều là gương mặt của ta.

Chỉ Tình ở ngay bên cạnh.

Mà trái tim hắn lại chẳng biết đã trôi dạt đến phương nào.

Cho đến khi Yến Phù Chu trở về kinh.

Hắn vậy mà cầu xin bệ hạ ban hôn.

Muốn cưới một nữ tử bình dân làm chính thê.

Đương nhiên bệ hạ không đồng ý.

Không những mắng cho hắn một trận.

Còn phạt hắn cấm túc.

Bùi Cẩm Hành cuối cùng cũng không thể đè nén được khát vọng trong lòng nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...