Hắn thẳng thắn với Chỉ Tình.
Nói rằng mình đã biết nàng không phải ân nhân cứu mạng thật sự.
Trong ánh mắt kinh ngạc của nàng.
Hắn nói muốn cưới ta làm bình thê.
Vì thế.
Hắn vội vã lên đường tới Thanh Châu.
Hắn cho rằng.
Chỉ cần hắn chịu quay đầu.
Ta nhất định sẽ nối lại tiền duyên với hắn.
Thế nhưng.
Bất kể là thiếp hay là thê.
Câu trả lời của ta dành cho hắn đều chỉ có một.
Không muốn.
“Thế tử hồ đồ rồi.”
“Cả kiếp trước lẫn kiếp này.”
“Người vợ duy nhất của ngài đều là tiểu thư.”
Lời này vừa thốt ra.
Bùi Cẩm Hành liền sững người.
Thảo nào kiếp này có quá nhiều chuyện thay đổi.
Thì ra.
Ta cũng đã trọng sinh.
“Trước lúc lâm chung.”
“Chính miệng thế tử đã nói với ta.”
“Ngài chỉ thừa nhận tiểu thư là người vợ duy nhất của mình.”
“Ngài oán trách ta đeo tín vật khắp nơi khoe khoang.”
“Ta sinh cho ngài hai trai một gái.”
“Nhưng tất cả đều chỉ là thứ xuất.”
“Ngài không chịu để những đứa trẻ được sinh ra từ một người thấp kém như ta ghi danh dưới tên tiểu thư.”
“Vì sợ làm ô uế nàng.”
“Cho nên ngài thà trao tước vị cho đứa con thừa tự được chọn từ trong tộc.”
“Cũng không chịu trao cho con ruột của mình.”
“Thậm chí.”
“Vì sợ con ta sau này nổi bật hơn người.”
“Ngài còn bí mật ra lệnh giết chết chúng.”
“Thế tử.”
“Ngài si tình như vậy.”
“Lòng dạ cũng độc ác như vậy.”
“Đã yêu tiểu thư đến thế.”
“Vậy vì sao kiếp này còn muốn tới dây dưa với ta!”
…
Sau khi Bùi Cẩm Hành chết.
Đứa con thừa tự được kế thừa tước vị.
Người đời đều cho rằng.
Là vì con của ta bất tài vô dụng.
Cho nên Bùi Cẩm Hành mới vượt qua con ruột.
Giao Hầu phủ cho con thừa tự.
Nhưng về sau.
Những đứa con của ta liên tiếp gặp chuyện ngoài ý muốn.
Lần lượt chết bất đắc kỳ tử.
Đến lúc ấy.
Ta mới biết toàn bộ chân tướng.
Đứa con thừa tự kia mang vẻ mặt đầy thương hại.
Từng chút một kể cho ta nghe những tính toán của Bùi Cẩm Hành.
Hắn ghét xuất thân thấp hèn của ta.
Cũng ghét những đứa con mà ta sinh ra.
Mệnh lệnh hắn để lại cho đứa con thừa tự.
Chính là cọng rơm cuối cùng đè chết ta.
“Không… không phải ta!”
Bùi Cẩm Hành kinh hãi.
Hắn chưa từng để lại mật lệnh nào như thế.
Hắn hoàn toàn không biết.
Sau khi mình chết.
Lại xảy ra những chuyện như vậy.
Nếu không phải hắn.
Vậy chỉ có thể là đứa con thừa tự kia tự làm.
Thế nhưng.
Người chủ động đề nghị nhận con thừa tự năm đó.
Lại chính là hắn.
Nói cho cùng.
Mọi tai họa đều bắt nguồn từ hắn.
Bùi Cẩm Hành đột nhiên mất hết lời để nói.
Sắc mặt trắng bệch.
Cuối cùng.
Hắn quay người bỏ chạy trong dáng vẻ chật vật như kẻ đào tẩu.
22
Ta bình tĩnh lau đi nước mắt trên mặt.
Ta đã nói dối.
Những đứa con của ta vốn thông minh.
Từ rất sớm đã nhận ra có điều bất thường.
Cái gọi là chết bất đắc kỳ tử.
Thực chất chỉ là giả chết.
Bọn chúng đổi thân phận.
Tiếp tục sống thật tốt.
Còn ta.
Một là đã không còn ý chí sống tiếp.
Hai là để không khiến đứa con thừa tự kia nghi ngờ.
Ta uống độc tự vẫn.
Sau chuyện đó.
Suốt nhiều ngày liền Bùi Cẩm Hành không dám xuất hiện trước mặt ta.
Mối thù giết con.
Không đội trời chung.
Ta vẫn luôn tính toán.
Đợi đến lúc phòng bị lỏng lẻo sẽ tìm cơ hội bỏ trốn.
Nhưng người đến trước cả kế hoạch của ta.
Lại là tiểu thư.
Nàng bí mật tới Đồng Hoa Viện.
Đổi y phục với ta.
“Đi đi, Lan Y.”
“Yến Phù Chu đang đợi ngươi ở bên ngoài.”
Trong lòng ta ngập tràn cảm kích.
Kiếp này.
Tiểu thư đã giúp ta quá nhiều.
Quá nhiều rồi.
“Đa tạ tiểu thư.”
“Tiểu thư cũng hãy bảo trọng.”
Trước lúc rời đi.
Ta quay đầu nhìn nàng.
Muốn nói lại thôi.
Ta muốn khuyên nàng.
Bùi Cẩm Hành không phải lương phối.
Ban đầu ta từng cho rằng.
Kiếp trước hắn đối xử với ta như vậy chỉ vì oán hận ta khiến hắn bỏ lỡ tiểu thư.
Gián tiếp khiến tiểu thư phải chết.
Ta còn nghĩ.
Kiếp này hắn đã được như ý nguyện.
Nhất định sẽ sống thật tốt cùng tiểu thư.
Nhưng sau vài lần tiếp xúc.
Ta mới nhận ra.
Tấm lòng của hắn đối với tiểu thư cũng không hoàn toàn chân thành.
Hắn không phải người đáng để phó thác cả đời.
Thế nhưng.
Tiểu thư lại thật lòng yêu hắn.
Trong nhất thời.
Ta lại không biết nên mở lời thế nào.
“Ta biết ngươi muốn nói gì.”
“Nhưng đây là lựa chọn của ta.”
Tiểu thư nhìn ta.
Khẽ hỏi:
“Lan Y.”
“Ngươi từng trách ta chưa?”
Kiếp trước hay kiếp này.
Nàng đều vì tư tâm mà thay thế ân tình vốn thuộc về ta.
“Ta chưa từng trách tiểu thư.”
“Ngược lại.”
“Có thể gặp được một chủ tử như tiểu thư.”
“Chính là may mắn lớn nhất đời này của Lan Y.”
Ta lắc đầu.
Ta thật sự chưa từng trách nàng.
Nàng chỉ là một lòng muốn gả cho người mình yêu mà thôi.
Thực ra.
Để trừ hậu họa về sau.
Nàng hoàn toàn có thể giết ta.
Nhưng nàng đã không làm vậy.
Nàng cho ta vàng bạc châu báu.
Để ta hồi hương có thể yên ổn lập thân.
Tiểu thư có tư tâm.
Nhưng bản tính vẫn luôn lương thiện.
“Vậy là đủ rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)