20px

“Đi đi.”

“Đừng quay lại nữa.”

Tiểu thư mỉm cười.

Khẽ phất tay với ta.

Ta không quay đầu lại nữa.

Cuối cùng cũng thoát khỏi Đồng Hoa Viện.

23

“Phù Chu!”

“Lan Y!”

Ta lao về phía thiếu niên đang đứng đợi trong màn đêm.

Vừa nhào vào lòng hắn.

Ta đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng đậm.

“Huynh bị thương rồi?”

“Không sao.”

“Chúng ta đi trước đã.”

Hắn dẫn ta lên xe ngựa.

Lần này.

Điểm đến là Chiêu Vương phủ của hắn.

“Là thích khách.”

“Bùi Cẩm Hành ngu xuẩn lắm.”

“Không giết được ta.”

“Ngược lại còn tự để lộ nhược điểm.”

Yến Phù Chu khẽ cười lạnh.

Lúc ấy ta mới biết.

Tiểu thư giúp hắn cứu ta là một cuộc giao dịch.

Ban đầu hắn không đồng ý.

Bởi hắn có năng lực tự cứu ta ra.

Nhưng lại nghĩ rằng.

Muốn điều tra nơi giam giữ ta cũng cần thời gian.

Mà hắn thì một ngày cũng không muốn chờ.

Ngay từ lúc Bùi Cẩm Hành ra tay với mình.

Hắn đã biết đối phương vẫn chưa chết tâm.

Lâm Chỉ Tình lại chắc chắn mình biết nơi ta bị giam.

Chỉ cầu xin hắn tha cho thế tử lần này.

“Muội yên tâm.”

“Ta không phải quân tử gì.”

“Lâm Chỉ Tình cũng chẳng phải người lương thiện tuyệt đối.”

“Nàng ấy đã cầu xin ta một lọ thuốc.”

“Sau này Bùi Cẩm Hành sẽ không còn tới quấy rầy muội nữa.”

Nếu không phải như vậy.

Yến Phù Chu tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện Bùi Cẩm Hành giam cầm ta.

Ta khẽ gật đầu.

Cũng không hỏi đó là thuốc gì.

Thứ tiểu thư cầu xin.

Chắc hẳn là thứ có thể giúp nàng được như ý nguyện.

Sau vụ Yến Phù Chu bị ám sát.

Bệ hạ vẫn còn lòng còn sợ hãi.

Mà Yến Phù Chu lại là người rất biết thuận thế tiến lên.

Hắn lần nữa cầu chỉ ban hôn.

Xin cưới ta làm chính thê.

Lần này.

Bệ hạ không còn kiên quyết phản đối nữa.

Ông cũng đã nghĩ thông.

Yến Phù Chu chịu thành thân vốn là chuyện tốt.

Cớ gì phải quá câu nệ thân phận.

Nếu sau này hắn hối hận.

Cùng lắm ông lại chọn cho hắn một quý nữ môn đăng hộ đối là được.

Có vị bá phụ hoàng đế này chống lưng.

Đương nhiên hắn muốn làm gì thì làm.

Ngày thánh chỉ ban hôn được hạ xuống.

Chiêu Vương phủ vui mừng khắp nơi.

Nhưng Hầu phủ họ Bùi lại chìm trong bầu không khí u ám.

Bùi Cẩm Hành ngã bệnh.

Mà trận bệnh ấy.

Hắn không bao giờ khỏi nữa.

Cho đến ngày ta và Yến Phù Chu thành thân.

Tiểu thư một mình đến dự yến.

Nàng dắt theo một tiểu cô nương.

Đến chúc mừng ta.

Đó là đứa trẻ nàng nhận nuôi.

Cũng là muội muội ruột của đứa con thừa tự độc ác ở kiếp trước.

Đứa trẻ kia năm xưa chết đuối.

Sau khi nhận được thư của ta.

Tiểu thư đã cứu được nàng.

Đồng thời vạch trần lòng đố kỵ của đứa bé kia.

Chỉ vì muội muội có gương mặt giống phụ thân hơn mình.

“Lan Y.”

“Chúc mừng ngươi.”

Bùi Cẩm Hành ngã bệnh.

Nhưng khí sắc của tiểu thư lại ngày một tốt hơn.

Thoáng chốc.

Ta như nhìn thấy dáng vẻ rạng rỡ của nàng thời còn chưa xuất giá.

“Tiểu thư…”

“Gọi ta là Chỉ Tình đi.”

Nàng cắt ngang lời ta.

“Chỉ Tình.”

“Cuối cùng tỷ đã được như ý nguyện chưa?”

Nàng khựng lại một chút.

Sau đó bật cười.

“Đương nhiên rồi.”

Loại thuốc ấy.

Có thể khiến thần trí con người dần trở nên mê man.

Thân thể ngày càng suy yếu.

Bây giờ Bùi Cẩm Hành chẳng thể đi đâu.

Cũng chẳng thể nghĩ tới ai khác.

Cả ngày chỉ biết ở bên cạnh nàng.

Người trong lòng một lòng một dạ ở bên mình.

Đương nhiên nàng đã được như ý nguyện.

Về phần dùng cách gì.

Dùng thủ đoạn gì.

Ai còn quan tâm nữa chứ?

“Vậy thì tốt.”

Ta cũng mỉm cười.

24

Sau khi thành thân không lâu.

Yến Phù Chu lại lấy lý do tân hôn để xin nghỉ.

Hắn đưa ta đi khắp nơi du ngoạn.

Một năm có khi chẳng ở kinh thành được mấy ngày.

Lễ hội hoa đăng ở Vân Thành.

Chúng ta đã cùng đi xem.

Hí khúc năm ấy bỏ lỡ.

Chúng ta cũng đã nghe.

Canh thịt dê năm ấy chưa kịp nếm.

Cuối cùng cũng được thưởng thức…

Những niềm vui nơi nhân gian mà trước đây ta chưa từng trải qua.

Yến Phù Chu đều cùng ta thực hiện từng việc một.

Cho đến khi ta mang thai.

Mà thư thúc giục của bệ hạ cũng tới hết lần này đến lần khác.

Chúng ta mới trở về kinh.

Lúc ấy.

Bùi Cẩm Hành đã bệnh nặng.

Nhưng giữa hàng mày của Chỉ Tình lại chẳng có lấy một tia buồn bã.

Nàng cũng mang thai rồi.

Bụng đã nhô lên rõ rệt.

Cuối thu năm ấy.

Chỉ Tình chuyển dạ.

Bùi Cẩm Hành không thể sống đến ngày nhìn thấy đứa con của mình ra đời.

Hắn chết rồi.

Chỉ Tình sinh hạ một bé trai.

Mẫu tử bình an.

Khi tin vui truyền đến.

Ta cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Có phủ Thượng thư chống lưng.

Những ngày tháng sau này của nàng sẽ không quá khó khăn.

Còn ta.

Nhìn Yến Phù Chu đang áp tai lên bụng mình lắng nghe thai động.

Khóe môi không khỏi cong lên.

Trên bàn.

Đặt hai miếng mộc trụy mà Chỉ Tình đã trả lại.

Kiếp này.

Ta và Chỉ Tình.

Cuối cùng đều được như ý nguyện.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...