Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng tim mình đập.
Lục Cảnh Hành ngồi xuống ghế.
Gương mặt trắng bệch.
Giống như chính anh cũng không thể tin nổi.
“Mẹ nói…”
“Ngay từ đầu bà đã biết đứa bé kia là con chúng ta.”
Tôi cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Nỗi sợ hãi từ từ bò lên sống lưng.
Nếu mẹ chồng biết.
Vậy tại sao bà không nói?
Tại sao bà phải giấu?
Tại sao bà còn cố ngăn xét nghiệm ADN?
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của Lục Cảnh Hành đổ chuông.
Là mẹ chồng.
Anh vừa bắt máy.
Đầu dây bên kia đã truyền tới tiếng khóc nức nở.
“Cảnh Hành…”
“Mẹ không còn cách nào khác…”
“Mẹ thật sự không còn cách nào khác…”
Tôi nhìn chằm chằm chiếc điện thoại.
Trái tim chìm dần xuống đáy vực.
Bởi tôi biết.
Bí mật lớn nhất của câu chuyện.
Cuối cùng cũng sắp lộ ra.
5
Tôi và Lục Cảnh Hành cùng lao tới phòng bệnh của mẹ chồng.
Dọc đường đi.
Không ai nói với ai một câu.
Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ.
Con trai tôi đang ở trong tay Trần Uyển.
Mẹ chồng biết chuyện.
Vậy bà ta đã làm gì?
Tại sao phải làm như vậy?
Cửa phòng bệnh bật mở.
Mẹ chồng đang ngồi trên ghế.
Hai mắt đỏ hoe.
Nhìn thấy chúng tôi bước vào.
Bà ta lập tức quay mặt đi.
Nhưng tôi không còn tâm trạng để quan tâm cảm xúc của bà.
“Mẹ.”
“Con trai con đang ở đâu?”
Bà ta run lên.
Lục Cảnh Hành cũng nhìn chằm chằm mẹ mình.
“Mẹ.”
“Con muốn nghe sự thật.”
Trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
Một lúc rất lâu.
Mẹ chồng mới bật khóc.
Tiếng khóc nghẹn ngào.
Giống như đã đè nén suốt nhiều năm.
“Tất cả đều là lỗi của mẹ…”
Tôi siết chặt nắm tay.
“Bắt đầu từ đầu.”
Bà ta nhắm mắt.
Nước mắt liên tục chảy xuống.
“Hai mươi sáu năm trước…”
“Mẹ từng sinh đôi.”
Tôi và Lục Cảnh Hành đồng thời sửng sốt.
Sinh đôi?
“Một đứa là Cảnh Hành.”
“Một đứa là con bé.”
“Con gái của mẹ.”
Giọng bà ta run lên.
“Nhưng năm đó bệnh viện xảy ra hỏa hoạn.”
“Con bé bị thất lạc.”
“Mẹ tìm suốt hai mươi sáu năm.”
Tôi nhìn bà.
Không nói gì.
Bởi vì tôi biết.
Đây mới chỉ là mở đầu.
“Mười tháng trước.”
“Mẹ nhận được tin.”
“Con bé vẫn còn sống.”
“Có người nói nhìn thấy nó.”
“Tên nó là Trần Uyển.”
Trái tim tôi bỗng trùng xuống.
Lục Cảnh Hành cũng chết lặng.
Không ai ngờ.
Người phụ nữ kia lại có quan hệ với nhà họ Lục.
Mẹ chồng bật khóc lớn hơn.
“Khi mẹ tìm được nó.”
“Nó sống trong một căn nhà thuê chỉ hơn hai mươi mét vuông.”
“Mùa đông không có máy sưởi.”
“Mùa hè không có điều hòa.”
“Nó làm ba công việc một lúc.”
“Mỗi ngày chỉ ngủ ba tiếng.”
“Thậm chí còn không có tiền khám thai.”
Bà ta ôm mặt.
Khóc đến không thở nổi.
“Nó là con gái ruột của mẹ.”
“Mà mẹ lại để nó sống như vậy…”
Tôi khẽ nhắm mắt.
Nếu chỉ là một người mẹ muốn bù đắp cho con gái thất lạc.
Tôi có thể hiểu.
Nhưng điều đó không thể trở thành lý do cướp con tôi.
“Mẹ tiếp tục đi.”
Tôi lạnh giọng.
Mẹ chồng run rẩy lau nước mắt.
“Trần Uyển không nhận mẹ.”
“Nó hận mẹ.”
“Nó nói mình không cần gia đình.”
“Nó chỉ muốn tự sống.”
“Nhưng rồi…”
Bà ta dừng lại.
Ánh mắt đầy đau đớn.
“Nó sinh con.”
“Đứa bé sinh non.”
“Vừa sinh ra đã mất.”
Tôi khựng lại.
Trong phòng lập tức chìm vào im lặng.
Ngay cả Lục Cảnh Hành cũng sững sờ.
Mẹ chồng tiếp tục nói.
“Khi biết đứa bé mất.”
“Nó suy sụp hoàn toàn.”
“Nó định tự sát.”
“Bác sĩ phải tiêm thuốc an thần.”
“Mẹ nhìn nó nằm đó…”
“Nhìn đứa con gái ruột mà mình tìm kiếm suốt hai mươi sáu năm…”
“Thấy nó ôm cái chăn trống khóc đến ngất đi…”
Giọng bà ta bắt đầu nghẹn lại.
“Cho nên…”
Tôi bỗng có dự cảm không lành.
Rất không lành.
“Cho nên mẹ làm gì?”
Mẹ chồng bật khóc.
“Cho nên mẹ cầu xin hộ lý.”
Ầm.
Đầu óc tôi như nổ tung.
Tôi nhìn bà.
Không thể tin nổi.
Bà ta thật sự thừa nhận.
Thừa nhận mình nhúng tay vào chuyện này.
“Mẹ bảo hộ lý đổi vòng tay.”
“Mẹ chỉ muốn để Trần Uyển nuôi đứa bé vài ngày.”
“Mẹ nghĩ sau khi nó ổn định tâm lý sẽ trả lại.”
“Mẹ thật sự chỉ nghĩ như vậy.”
Tôi nghe mà toàn thân lạnh buốt.
Vài ngày?
Con tôi là một món đồ sao?
Muốn cho ai thì cho?
Muốn lấy lại thì lấy?
“Tôi vừa sinh xong.”
“Con tôi vừa chào đời.”
“Mẹ lấy quyền gì quyết định thay tôi?”
Tôi gần như gào lên.
Mẹ chồng khóc không thành tiếng.
“Mẹ biết sai rồi.”
“Mẹ thật sự biết sai rồi.”
Tôi bật cười.
Nước mắt cũng theo đó rơi xuống.
“Biết sai?”
“Nếu tôi không phát hiện vòng tay.”
“Nếu tôi tin lời mẹ.”
“Con tôi có còn về được không?”
Mẹ chồng cứng đờ.
Không trả lời được.
Bởi chính bà ta cũng biết.
Không ai dám đảm bảo.
Lục Cảnh Hành đứng bên cạnh.
Gương mặt trắng bệch.
Anh nhìn mẹ mình.
Ánh mắt đầy thất vọng.
“Vì sao mẹ không nói với con?”
Mẹ chồng run lên.
“Bởi vì…”
“Nếu con biết.”
“Con sẽ không đồng ý.”
Lục Cảnh Hành cười.
Lần đầu tiên tôi thấy anh cười như vậy.
Chua chát.
Đau đớn.
Thất vọng.
“Mẹ biết là sai.”
“Nhưng vẫn làm.”
Nước mắt mẹ chồng rơi liên tục.
“Con bé là em gái con.”
“Nó cũng là con của mẹ.”
“Con bảo mẹ phải làm sao đây?”
Ngay lúc đó.
Cửa phòng đột nhiên bị đẩy mạnh.
Một bóng người lao vào.
Là Trần Uyển.
Cô ta ôm đứa bé trong lòng.
Hai mắt đỏ ngầu.
Rõ ràng đã nghe hết mọi chuyện bên ngoài.
“Tôi không cần bà thương hại!”
Tiếng hét vang lên.
Cả căn phòng rung động.
Chaporia
Bình Luận (0)