Phía Sau Lưng Anh/Chương 16C. 16
20px

“Cảm ơn anh.”

“Chuyện nhà họ Phương tôi cũng nghe rồi.”

Tôi sững lại. “Sao anh biết?”

“Hà Cảnh Diễm.”

Đúng là tên Hà Cảnh Diễm này mồm mép tép nhảy.

“Không có chuyện gì to tát đâu, tôi vẫn đang tìm hiểu.”

Anh nhìn tôi, sắc mặt bỗng trở nên vô cùng nghiêm túc.

“Khương Niệm, nhà họ Phương không đơn giản đâu. Nếu cô cần giúp đỡ, có thể tìm tôi.”

Lồng ngực tôi bỗng nhói lên một nhịp.

“Cố tổng, anh nói với tôi những điều này để làm gì?”

“Cô làm việc bên tôi bảy năm, ít nhất tôi cũng có trách nhiệm này.”

Trách nhiệm. Lại là trách nhiệm.

“Tôi không cần trách nhiệm của anh.”

“Vậy coi như bạn bè.”

Khi thốt ra hai chữ đó, anh nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói nhẹ đi rất nhiều so với bình thường.

Tôi không trả lời. Cũng không dám trả lời.

Bởi vì tôi thừa biết, chỉ cần mình nới lỏng một chút thôi, những cảm xúc khổ sở kìm nén bấy lâu sẽ lại trào dâng.

“Cố tổng, tháng sau anh đính hôn rồi.”

“Ừ.”

“Thẩm tiểu thư sẽ không thích anh đến tìm tôi đâu.”

“Tôi làm gì không cần cô ấy đồng ý.”

Tôi nhìn anh. Anh nhìn tôi.

Căn phòng chìm vào tĩnh mịch, chỉ có tiếng đồng hồ treo tường tích tắc điểm nhịp.

Tôi đánh mắt sang chỗ khác trước.

“Anh uống xong nước chưa?”

“…Ừ.”

“Vậy anh về đi. Khuya rồi.”

Anh đứng lên, bước ra cửa rồi ngoái lại.

“Khương Niệm.”

“Vâng?”

“Vị hôn phu của cô đâu? Sao tôi chưa từng thấy?”

Tim tôi giật thót.

“Anh ấy… đi công tác rồi.”

“Đi suốt vậy sao?”

“Công việc bận rộn mà.”

Anh nhìn tôi đăm đăm mấy giây, không vặn vẹo nữa.

“Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon, Cố tổng.”

Cửa đóng lại, tôi dựa lưng vào cánh cửa, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Anh đang nghi ngờ. Anh bắt đầu nhận ra điều bất thường.

Nhưng thế thì đã sao?

Tháng sau anh đính hôn rồi. Còn tôi, tôi có con đường của riêng mình phải đi.

***

Thủ tục chuyển nhượng cổ phần nhà họ Phương hoàn tất hai tuần sau đó. 8% cổ phần của Phương thị Địa ốc chính thức đứng tên tôi.

Tin tức loan ra, người phản ứng dữ dội nhất không phải Phương Ngữ Yên.

Mà là Quý Tử Hàm.

Gã hẹn gặp tôi ở một nhà hàng sang trọng, phòng riêng vô cùng kín đáo.

“Cô Khương, tôi xin tự giới thiệu, tôi là Quý Tử Hàm, dân làm đầu tư.”

“Tôi biết anh.”

“Thế thì dễ nói chuyện rồi.” Gã đẩy gọng kính, cười nhã nhặn, “Tôi nói thẳng nhé, tôi với Ngữ Yên là thật lòng, sau này chuyện nhà họ Phương ít nhiều gì tôi cũng sẽ nhúng tay vào.”

“Thì sao?”

“Nên tôi muốn trao đổi với cô một chút về cái 8% cổ phần đó.”

“Anh muốn nói gì?”

“Cô Khương này, cô làm bên tổ chức sự kiện, chắc chẳng am hiểu gì về mảng bất động sản đâu. Tình hình kinh doanh hiện tại của Phương thị không được như vẻ bề ngoài, nội bộ đang gánh mấy khoản nợ. 8% đó trên danh nghĩa thì trị giá ba chục triệu, nhưng thực chất…”

Gã ngập ngừng, nụ cười càng sâu hơn.

“… Có khi chẳng đáng giá như cô tưởng.”

“Vậy ý anh là?”

“Nếu cô đồng ý, tôi sẽ mua lại số cổ phần đó theo giá thị trường. Trả thẳng một cục, cô lấy tiền mặt, khỏi bận tâm mấy mớ bòng bong của Phương thị. Thấy sao?”

Tôi đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào gã.

“Anh Quý, anh đến đây vì Ngữ Yên, hay vì bản thân anh?”

Nụ cười của gã khựng lại một giây. “Đương nhiên là vì muốn tốt cho tất cả mọi người.”

“Vậy để tôi nói cho anh nghe suy nghĩ của tôi nhé.” Tôi ngả người tựa lưng vào ghế. “Cái 8% đó là ông ngoại cho tôi, là di sản mẹ tôi để lại. Bất luận nó đáng giá ba chục triệu hay ba triệu, tôi cũng không bán.”

“Cô Khương…”

“Nếu Phương thị thực sự có vấn đề về nợ nần, vậy với tư cách là cổ đông, tôi càng phải ở lại để làm rõ ngọn ngành. Anh thấy đúng không?”

Sắc mặt gã biến đổi. Dưới lớp mặt nạ nho nhã đã để lộ ra thứ gì đó không mấy hay ho.

“Cô Khương, tôi có lòng tốt nhắc nhở cô. Nước nhà họ Phương sâu hơn cô tưởng nhiều, một kẻ ngoại đạo như cô xông vào phá bĩnh, chẳng tốt đẹp gì cho ai đâu.”

“Ngoại đạo?” Tôi bật cười. “Anh Quý, trên gia phả nhà họ Phương, tên tôi đứng trước tên anh đấy.”

Mặt gã sa sầm hẳn xuống.

“Cô sẽ phải hối hận.”

“Cảm ơn đã nhắc nhở.”

Tôi xách túi đứng dậy rời đi. Bữa này gã mời, tôi chẳng rảnh mà trả tiền.

Trên đường về, tôi gọi cho Chu Bích Hoa.

“Bác dâu lớn, Quý Tử Hàm muốn mua cổ phần của cháu.”

Đầu dây bên kia im lặng một lát.

“Nó ra tay rồi à?”

“Xem ra bác đã biết tỏng ý đồ của gã.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...