“Vi Vi, cậu nghe mình nói. Cái lỗi lớn nhất của bài báo đó là gì?”
Cô ấy sững lại.
“Toàn bài chẳng có lấy một bằng chứng xác thực. Toàn là ‘theo nguồn tin’, ‘nghi ngờ’, ‘có thể tồn tại’ – những cụm từ mập mờ vô căn cứ. Tức là kẻ tung tin chưa nắm được chứng cứ thực tế nào, chỉ đang cố ý khuấy đục nước thôi.”
“Thế thì sao?”
“Nếu bây giờ mình nhảy ra thanh minh, thì hóa ra tự biến chuyện bé xé ra to, tạo thêm đề tài cho họ. Cách tốt nhất là cứ để đạn bay thêm một lúc, đợi đối phương lộ sơ hở lớn hơn.”
“Cậu chắc chắn chứ?”
“Chắc chắn.”
Cúp máy xong, tôi mở máy tính, đọc lại bài báo đó từ đầu đến cuối ba lần.
Câu cú, cách hành văn khá gượng gạo, không giống phong cách của những nhà báo mảng tài chính chuyên nghiệp. Hơn nữa, có một chi tiết sai lệch. Thời gian chuyển nhượng cổ phần được đề cập trong bài sớm hơn thực tế 5 ngày. Thông tin này chỉ có những người tham gia đàm phán ban đầu mới biết. Những người biết thời điểm này, ngoài ông ngoại, bác cả và luật sư thì chỉ còn lại Phương Ngữ Yên.
Cô ta không những cung cấp thông tin mà còn cố ý khai sai thời gian, vì cô ta đinh ninh rằng tôi sẽ không phát hiện ra.
Tôi ghi lại phát hiện này vào sổ tay. Tạm thời chưa dùng đến, nhưng cứ để đó.
***
Ngày thứ ba sau khi bài báo được đăng, Phương Thành Minh gọi tôi.
“Niệm Niệm, chuyện này bác vô cùng xin lỗi, không ngờ Ngữ Yên lại dám làm đến mức này.”
“Bác cả, bác chắc chắn là cô ấy làm?”
“Ngoài con bé ra còn ai vào đây?” Ông thở dài, “Đứa trẻ này từ nhỏ đã được chiều chuộng sinh hư. Bác với bác gái đã nói bao nhiêu lần rồi, nhà họ Phương không phải của riêng mình nó, thế mà nó chẳng thèm lọt tai.”
“Bác định xử lý thế nào?”
“Bác đã nhờ luật sư làm việc với nền tảng truyền thông kia yêu cầu gỡ bài. Đồng thời bác đang soạn một văn bản chính thức dưới danh nghĩa Tập đoàn Phương thị, đính chính việc chuyển nhượng hoàn toàn hợp pháp, hợp lệ.”
“Khoan đã bác.”
“Sao vậy?”
“Bài báo đó có một điểm sai lệch về thời gian, và nó được cố ý viết sai. Nếu chúng ta đính chính bây giờ, hóa ra lại giúp đối phương bít lỗ hổng đó lại sao.”
Ông nhìn tôi, sắc mặt thay đổi. “Ý cháu là…”
“Cứ để cô ấy tiếp tục.
Làm càng nhiều, sơ hở để lại càng lớn.”
Phương Thành Minh im lặng hồi lâu. “Niệm Niệm, cháu trầm tĩnh hơn bác tưởng nhiều.”
“Làm việc ở Cố thị 7 năm, sóng to gió lớn nào mà cháu chưa từng thấy qua chứ.”
Ông cười khổ. “Được, nghe theo cháu.”
Quả nhiên, làn sóng tấn công thứ hai ập đến rất nhanh.
Lần này Phương Ngữ Yên không dùng truyền thông nữa, cô ta đánh thẳng vào nội bộ Phương thị.
Chu Bích Hoa gọi điện báo, giọng gấp gáp: “Niệm Niệm, Ngữ Yên đang ngầm xúi giục mấy cổ đông nhỏ, định đệ trình một đề án trong kỳ họp đại hội đồng cổ đông tháng sau, yêu cầu thẩm tra lại toàn bộ các quyết định định đoạt tài sản của ông ngoại trong vòng 1 năm qua, bao gồm cả phần cổ phần chuyển cho cháu.”
“Cô ấy có quyền đó không?”
“Cổ đông có quyền đề nghị thẩm tra nghị quyết, chỉ cần có từ 10% cổ phần có quyền biểu quyết trở lên đồng thuận. Ngữ Yên đang nắm 5%, lôi kéo thêm 2 cổ đông nhỏ nữa là vừa đủ.”
“Mục đích của cô ấy là gì?”
“Nó muốn hội đồng cổ đông kết luận rằng ông ngoại lúc chuyển nhượng ‘năng lực phán đoán không đủ’, từ đó hủy bỏ hợp đồng chuyển nhượng.”
Tôi ngồi trên ghế, trầm ngâm suy nghĩ một lúc.
“Bác dâu lớn, cháu cần bản báo cáo tài chính hoàn chỉnh của Phương thị 3 năm gần đây, cộng thêm chi tiết sở hữu cổ phần của tất cả các cổ đông.”
“Cháu định làm gì?”
“Đến lúc phản công rồi.”
Mấy ngày nay tôi ban ngày bận dự án của mình, tối về lại cắm đầu vào mớ tài liệu của Phương thị. Dữ liệu này là bác cả cung cấp qua đường chính ngạch, không liên quan đến bất kỳ hành vi sai trái nào.
Sang ngày thứ hai, tôi phát hiện ra một điều cực kỳ thú vị.
Công ty đầu tư của Quý Tử Hàm, trong 2 năm qua đã có 3 giao dịch với các bên liên quan của Phương thị Địa ốc.
Số tiền không lớn, nhưng đối tượng giao dịch đều là một công ty con đứng tên Phương Ngữ Yên.
Nói cách khác, Quý Tử Hàm đã thông qua Phương Ngữ Yên để cài cắm tai mắt vào hệ thống của Phương thị. Vụ hỏi mua cổ phần của tôi bị từ chối, gã đã chuyển sang nước cờ khác. Rút ruột từ bên trong.
Tôi tổng hợp mọi thông tin lại rồi gửi cho bác cả.
Xem xong, Phương Thành Minh gọi điện thoại tới, lần đầu tiên trong giọng nói của ông hiện lên sự phẫn nộ. “Thằng Quý Tử Hàm này…”
Chaporia
Bình Luận (0)