“Nhưng…”
Anh dừng lại, nhẹ nhàng vén tóc mai của tôi ra sau tai.
“Dần dần, anh phát hiện em hoàn toàn khác với tất cả những người anh từng gặp từ nhỏ đến lớn.”
“Em nhút nhát, nhạy cảm.”
“Lúc mới đến nhà họ Thương giống như một chú thỏ con bị hoảng sợ.”
“Nhưng sâu trong cốt cách em lại có sự kiên cường không dễ khuất phục.”
“Nhà họ Tô hết lần này đến lần khác bảo em moi giá dự thầu của nhà họ Thương từ chỗ anh.”
“Thế nhưng em lại bình thản đưa cho họ thông tin giả, còn nghĩ đủ cách tiết lộ phương án của nhà họ Tô cho anh.”
Anh đột nhiên bật cười.
Ánh mắt vừa cưng chiều vừa đau lòng.
“Mỗi lần nhìn em cố tỏ ra bình tĩnh, giả vờ vô tình nhắc nhở anh, anh đều cảm thấy trên đời sao lại có người đáng yêu đến thế.”
“Một người đáng yêu như vậy lại còn là vợ của anh nữa…”
Anh nhìn tôi thật sâu.
“Tô Xán, thích em thật sự là chuyện quá dễ dàng.”
Hai má tôi lập tức nóng bừng lên.
Nhưng trái tim lại chua xót đến khó tả vì những lời anh nói.
“Những năm qua, nhà họ Tô dựa vào danh nghĩa nhà họ Thương làm không ít chuyện bẩn thỉu chỉ biết lợi mình hại người.”
“Anh vốn nghĩ thế nào đi nữa họ cũng là ba mẹ ruột của em.”
“Anh không muốn em bị kẹt ở giữa khó xử, cũng không muốn em buồn.”
“Cho nên anh vẫn luôn nhắm một mắt mở một mắt.”
Giọng điệu của Thương Ngôn lại trở nên lạnh lùng.
“Nhưng lần này em không nói một lời đã bỏ đi.”
“Khiến anh hiểu rằng em và nhà họ Tô vốn không phải cùng một loại người.”
“Họ làm tổn thương anh thì được.”
“Nhưng họ không nên làm tổn thương em.”
“Em vừa đi, họ đã nóng lòng muốn nhét Tô Uyển Oánh cho anh, còn đổ hết nước bẩn lên người em.”
“Cho nên anh dứt khoát tương kế tựu kế, giả vờ bệnh mắt tái phát.”
“Lấy cớ phát triển mô hình kinh doanh mới, xuống phía Nam khảo sát.”
“Nhân tiện khiến đám người ở tổng bộ thả lỏng cảnh giác.”
“Tóm hết đám nội gián trong tập đoàn cấu kết với nhà họ Tô.”
“Lần này trở về Bắc Kinh chính là để thu lưới.”
“Cho nên từ đầu anh mua lại công ty là vì em.”
“Anh đã sớm nhận ra em rồi…”
Tôi có chút chột dạ.
Nghĩ một lúc, lại có chút tức giận.
“Vậy… vậy anh đã biết từ lâu rồi.”
“Tại sao không nói cho em biết sớm?”
“Anh nhìn em như một kẻ ngốc, ngày nào cũng trốn tránh anh, giả vờ xa lạ.”
“Mặc dù ban đầu là em lừa anh.”
“Nhưng em… em cũng rất đau khổ mà…”
“Đúng rồi.
”
“Anh còn muốn tổ chức hôn lễ thế kỷ với Tô Uyển Oánh.”
“Lúc chúng ta kết hôn còn chẳng long trọng như vậy.”
Đối diện với Thương Ngôn, tôi dường như luôn vô thức trở nên bướng bỉnh.
“Vợ à.”
Anh cố tình nhấn mạnh hai chữ đó.
Trong mắt cuộn trào những cảm xúc mà tôi không hiểu nổi.
“Bị bệnh là giả.”
“Nhưng đau lòng là thật.”
“Anh giận em vì sao nói đi là đi.”
“Tàn nhẫn như vậy.”
“Thậm chí gặp anh rồi, em cũng không chịu nhận anh.”
“Hơn nữa sau này điều tra anh mới biết em gả cho anh là bất đắc dĩ.”
“Anh vốn tưởng em tự nguyện liên hôn vì gia tộc.”
“Cho nên anh chưa từng nhắc đến chuyện gả thay.”
“Anh sợ em cảm thấy khó xử.”
“Còn về hôn lễ.”
“Vốn dĩ là chuẩn bị cho em.”
“Lúc mới ở bên nhau, anh vẫn còn đề phòng em.”
“Sau đó lại bận rộn công việc.”
“Cho nên anh luôn muốn bù đắp cho em.”
Biết mình có lỗi.
Tôi cẩn thận nhích lại gần rồi ôm lấy Thương Ngôn.
“Vậy sau này anh không giận nữa sao…”
Anh ôm tôi vào lòng, khẽ thở dài.
“Trong khoảng thời gian em không ở đây, anh đã nghĩ rất nhiều.”
“Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là trách bản thân anh chưa đủ tốt.”
“Nếu anh đủ tốt.”
“Em sẽ đủ tin tưởng anh.”
“Sẽ không nghĩ đến chuyện một mình giải quyết tất cả.”
Tôi liều mạng lắc đầu, vành mắt đỏ lên.
“Không phải.”
“Anh là người đối xử với em tốt nhất.”
“Chính vì anh quá tốt.”
“Nên em không dám để anh biết mặt tối ích kỷ của mình.”
“Em không biết phải đối mặt với anh thế nào…”
Thương Ngôn nhẹ nhàng hôn đi giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi.
Anh thấp giọng nói:
“Dáng vẻ nào của em anh cũng thích.”
“Vì đó đều là một phần của em.”
“Hơn nữa em không chịu thẳng thắn cũng chỉ vì quá yêu anh.”
“Cho nên mới sợ mất anh.”
“Xin lỗi vợ à.”
“Anh đến muộn rồi.”
“Để em phải sợ hãi một mình lâu như vậy.”
“Sau này sẽ không bao giờ thế nữa.”
11
Cuối thu ở Bắc Kinh, trong không khí mang theo cái lạnh sắc bén.
Trước cổng khu biệt thự, Tô Uyển Oánh lao tới chặn trước xe.
Cô ta đã không còn vẻ tinh xảo và kiêu ngạo ngày trước.
Tóc tai rối bù, mắt sưng đỏ.
“A Ngôn…”
“Tổng giám đốc Thương, xin anh…”
“Xin anh giơ cao đánh khẽ…”
“Nể tình tôi… nể tình tôi từng chăm sóc anh.”
Chaporia
Bình Luận (0)