“Hãy tha cho nhà họ Tô.”
“Ít nhất hãy tha cho tôi.”
“Những chuyện đó… những chuyện đó đều do ba mẹ tôi làm.”
“Tôi không biết gì cả…”
Thương Lộc Minh đỡ cô ta đứng dậy.
Sắc mặt anh ta xanh mét, nắm đấm siết chặt.
Ánh mắt nhìn tôi đầy oán hận nhưng lại không dám phát tác.
Thương Ngôn lạnh nhạt gạt tay cô ta ra.
“Chăm sóc tôi?”
Anh khẽ cười một tiếng.
Nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt.
“Là chăm sóc tôi hay là giám sát tôi?”
“Là cùng tôi phục hồi chức năng hay là nhân cơ hội dò la tình hình nhà họ Thương để về báo cáo cho ba mẹ cô?”
Toàn thân Tô Uyển Oánh run lên, không nói được thêm lời nào.
“Còn cậu.”
Thương Ngôn chuyển ánh mắt sang Thương Lộc Minh đang giận mà không dám nói.
Giọng nói bình thản không gợn sóng.
“Cậu thương cô ta như vậy.”
“Vì một người ngoài mà bất mãn với chị dâu.”
“Hay là cậu cưới cô ta đi?”
Thương Lộc Minh đột ngột ngẩng đầu.
Trong mắt lóe lên tia vui mừng.
Tô Uyển Oánh cũng lập tức nhìn sang Thương Lộc Minh.
Đôi mắt ngấn lệ như thể nắm được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
“Cậu cưới cô ta.”
“Vừa hay có thể cùng cô ta gánh khoản nợ của nhà họ Tô.”
“Nhưng từ nay về sau nhà họ Thương không còn bất kỳ quan hệ nào với cậu nữa.”
Thương Lộc Minh giằng co một lúc.
Cuối cùng cắn răng bước lên một bước, kéo tay Tô Uyển Oánh.
“Uyển Oánh, đừng sợ.”
“Anh cưới em.”
“Dù không còn nhà họ Thương, anh vẫn có thể…”
“Anh câm miệng đi!”
Tô Uyển Oánh đột nhiên hất mạnh tay anh ta ra.
Lực mạnh đến mức khiến Thương Lộc Minh lảo đảo.
Vẻ đáng thương trên mặt cô ta lập tức bị thay thế bằng sự châm chọc sắc bén.
Cô ta chỉ thẳng vào mặt Thương Lộc Minh, giọng nói chói tai.
“Cưới tôi?”
“Anh lấy gì cưới tôi?”
“Rời khỏi nhà họ Thương, Thương Lộc Minh anh là cái thá gì?”
“Một tên vô dụng chỉ biết ăn chơi hưởng lạc.”
“Ngay cả một ngón tay của anh trai anh cũng không bằng.”
“Tôi dựa vào đâu phải gả cho anh?”
“Nằm mơ à!”
Thương Lộc Minh như bị sét đánh.
Không dám tin nhìn người phụ nữ trước mắt đột nhiên trở mặt.
“Em… em nói gì?”
Giọng anh ta run rẩy.
“Tôi nói anh là đồ vô dụng.”
“Nếu không phải anh là Nhị thiếu gia nhà họ Thương.”
“Ai thèm để ý đến anh?”
Tô Uyển Oánh ăn nói không lựa lời.
Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng tích tụ quá lâu khiến cô ta hoàn toàn xé bỏ lớp ngụy trang, tự hủy tất cả.
“Giống hệt mẹ anh, vô dụng như nhau.”
“Đáng đời bị ba anh xem thường.”
“Tô Uyển Oánh!”
Hai người lập tức lao vào xô xát.
Tiếng chửi rủa và khóc lóc hòa thành một mớ hỗn loạn.
Thương Ngôn lạnh lùng nhìn màn kịch trước mắt rồi lạnh giọng nói:
“Lái xe.”
Anh nắm lấy tay tôi.
Lòng bàn tay ấm áp và khô ráo.
“Chúng ta về nhà.”
11
Trong phòng ngủ.
Thương Ngôn giúp tôi cởi áo khoác, treo gọn lên.
Sau đó anh ngồi xổm xuống, định thay giày cho tôi.
“Để em tự làm…”
Lâu ngày không gặp, ngược lại tôi có chút không quen.
“Đến bây giờ vẫn còn trốn anh à?”
Anh tự tay thay cho tôi đôi dép đi trong nhà mềm mại.
Sau đó đứng dậy, bế ngang tôi lên.
“A!”
Tôi khẽ kêu một tiếng, theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ anh.
Thương Ngôn nhẹ nhàng đặt tôi xuống chiếc giường mềm mại.
Hai tay chống hai bên người tôi rồi cúi đầu nhìn xuống.
Trong phòng ngủ chỉ bật một chiếc đèn tường màu vàng ấm.
Ánh sáng dịu dàng phác họa đường nét sâu sắc trên gương mặt anh.
Trong mắt anh là cảm giác lưu luyến và yêu thương mãnh liệt đến mức gần như muốn nuốt chửng tôi.
“Vợ à.”
Anh lên tiếng, giọng nói hơi khàn.
“Em biết không.”
“Bốn tháng em rời đi, anh đã sống thế nào không?”
Tim tôi đột nhiên lỡ một nhịp.
Anh cúi người xuống.
Hơi thở ấm nóng lướt qua bên tai tôi, mang theo nhiệt độ nóng bỏng.
“Một trăm hai mươi ba ngày.”
Anh chính xác nói ra con số đó.
“Mỗi một đêm anh đều nhớ em.”
“Anh nhớ em đến phát điên.”
Anh hôn nhẹ lên trán tôi.
Tôi bị anh ôm chặt vào lòng.
“Vợ à.”
Giọng anh dịu dàng.
“Anh yêu em.”
Tôi đỏ hoe mắt, ôm lấy anh.
“Em cũng yêu anh.”
Không biết qua bao lâu.
Tôi mệt mỏi tựa trong lòng anh.
“Anh đi tắt đèn đi.”
Thương Ngôn ôm chặt eo tôi.
Cằm tựa trên đỉnh đầu tôi.
“Muốn tắt đèn sao?”
Anh chậm rãi hỏi.
“Nhưng bây giờ vẫn chưa phải giờ ngủ.”
Tôi mở to mắt, rúc sâu hơn vào lòng anh, nhỏ giọng cầu xin.
“Ngày mai được không?”
“Em mệt lắm…”
Anh bật cười trầm thấp.
“Không được.”
(Kết thúc)
Chaporia
Bình Luận (0)