“Nếu không phải ngươi ngăn cản, đêm qua ta đã lẻn vào thành để gặp nàng rồi.”
“…”
Vệ Cẩm Thanh trước nay đều không coi quân luật ra gì như thế, có điều cho dù hôm qua chàng có đến, cũng chẳng thể gặp được ta.
Ta đã chết từ mười ngày trước rồi.
Tính ra, chính là ngày chàng đại thắng trở về, ngày khải hoàn ấy.
Thân thể của ta, hẳn là đã chìm xuống cổ giếng nơi hậu viện rồi.
12
Vệ Cẩm Thanh cùng đoàn người vào cung diện kiến thánh thượng, giao trả binh phù, từ hành cung đi ra, mặt trời đã lặn xuống núi Tây.
Thiếu niên nhảy lên lưng ngựa, chỉ một người một ngựa, băng băng giữa đường gạch ngói xanh, chàng phi cực nhanh, tiếng gió rít lên vù vù.
Thế nhưng lại không đi thẳng về phủ.
Mà là đến một tiệm bách dục gần nhà.
Từ bồn tắm đi ra, cả người chàng sảng khoái hơn nhiều, còn thay một bộ y phục mềm mại hơn.
…Ta đã bảo tại sao mỗi lần chàng trở về ôm ta, trên người đều có một mùi hương rất dễ chịu mà.
Chẳng chút mùi máu tanh, mùi khói bụi nào cả.
Sau đó, chàng mới cưỡi ngựa hồi phủ.
Công chúa đã đợi chàng ở trong phủ từ sớm, tướng quân khải hoàn, ta nhớ trong phủ đã bận rộn từ ba ngày trước.
Lúc này viện lạc được thu dọn vô cùng ngăn nắp gọn gàng, hạ nhân cũng đều thay y phục mới, một bàn đầy trân tu mỹ vị, Vệ Cẩm Thanh nhìn thấy những thứ này, lại đều vội vã lướt qua.
“Phu quân, chàng đã về.”
Công chúa hôm nay dường như đặc biệt xinh đẹp.
Nàng ta mặc một chiếc áo bối tử dáng dài màu trắng nhạt, ánh sáng gợn lăn tăn, chiếu rọi sắc mặt nàng ta cũng hồng nhuận, tựa như tiên nhân bước ra từ trong trăng.
Nàng ta đưa tay muốn đỡ chàng, thế nhưng ánh mắt của Vệ Cẩm Thanh lại chẳng hề dừng trên người nàng ta.
Nhìn quanh một vòng, rồi sau đó nhảy xuống ngựa, thẳng giọng gọi tên ta:
“Vân nhi đâu?”
13
Không khí như thể ngưng đọng trong một khoảnh khắc.
Sau đó là giọng nói bình ổn của công chúa, mỗi một cái nhíu mày nụ cười đều cực kỳ đắc thể.
“Vân tỷ tỷ dẫn theo tỳ nữ đi Giang Nam chọn vải vóc rồi.”
“Muốn tự tay làm một bộ y phục mới để gặp phu quân đấy.”
“Không ngờ ngược lại phu quân chân đi lại nhanh hơn một chút.
”
…Ta cứ thế lơ lửng bên cạnh công chúa, nhìn nàng ta mặt không đổi sắc nói ra một phen lời dối trá.
Vệ Cẩm Thanh rũ mắt.
Chàng không nói lời nào, trong viện liền không một ai dám ho he một câu.
Trước kia Vệ Cẩm Thanh luôn thích dụi đầu vào hõm cổ ta, hạ giọng dịu dàng nói chuyện với ta.
Cho nên ta chưa từng cảm thấy trên người chàng có thứ áp lực gì gọi là uy nghiêm cả.
Giờ nhìn lại, trong phủ trên dưới, chẳng một ai là không sợ chàng.
Nửa buổi, khóa bạc khẽ vang.
Vệ Cẩm Thanh lại xoay người lên ngựa.
“Cẩm Thanh! Chàng làm cái gì vậy?”
Công chúa vội vàng chạy lại kéo chàng.
Ta cũng theo bản năng muốn đưa tay níu lấy chàng, dường như đã làm lay động đến tua kiếm của chàng, một khắc nào đó, tua kiếm đung đưa hai cái giữa không trung.
Chàng ngồi trên lưng ngựa, giọng nói trong vắt như nước giếng.
“Ta đi tìm nàng.”
Chàng muốn đi tìm ta.
“Dẫu sao cũng phải ăn một miếng cơm đã chứ.” Công chúa níu lấy dây cương của chàng, thấy sắc mặt chàng không vui, liền đổi sang một ngữ điệu dịu dàng hơn.
“Biết chàng trở về, nhà bếp ba ngày trước đã chuẩn bị rồi, một bàn thức ăn này, lãng phí thì không tốt. Ta tính toán rồi, ngày Vân tỷ tỷ trở về cũng sắp đến rồi, tối nay hay là nghỉ ngơi trước đã?”
Ta cũng vờ đưa tay ra nắm lấy tay chàng, tuy biết chàng không nhìn thấy ta, vẫn hướng về phía chàng mà lắc đầu:
“Vệ Cẩm Thanh, chàng đừng đi.”
“Chàng không tìm thấy ta đâu.”
Đốt ngón tay áp út của chàng dường như khẽ cử động một chút, cuối cùng cũng thuận theo.
“Thôi vậy.”
Liền xuống ngựa, cùng công chúa bước vào trong phủ.
14
Bữa cơm tối này, Vệ Cẩm Thanh ăn rất qua loa.
Trên bàn toàn là một màu sơn hào hải vị, đều là những thứ ta chưa từng thấy bao giờ.
Hóa ra thức ăn nhà bếp làm ra lại ngon như thế, đáng tiếc khi còn sống, ta chưa từng được nếm thử mấy lần.
Thức ăn đưa đến viện của ta và công chúa là không giống nhau.
Có điều ta từ thuở nhỏ đã ăn quen cơm lúa mạch, thức ăn gửi đến có chút thịt, ta đã rất vui rồi.
Suốt cả quá trình dùng bữa im ắng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng nuốt thức ăn, Vệ Cẩm Thanh đặt ngang đôi đũa lên miệng bát, công chúa mới rụt rè e thẹn ngẩng đầu lên.
Chaporia
Bình Luận (0)