“Phu quân, tối nay hay là đến viện của thiếp trước…”
“Lý Phiên Vũ.”
Lời nói bị ngắt quãng.
Vệ Cẩm Thanh đang mướn mắt nhìn nàng ta.
“Công chúa điện hạ.”
Chàng đã đổi sang một danh xưng khác.
“Sao chàng hiện tại lại gọi ta như vậy…”
Dưới bàn yến, nắm tay đang siết chặt của công chúa đã siết chặt thêm vài phần.
“Công chúa điện hạ quý vi nhân trung long phụng, đại khái đời này chưa từng có thứ gì không có được, cho nên nàng lý sở đương nhiên nghĩ rằng, tất cả mọi người đều phải nhường cho nàng một con đường.”
“Cẩm Thanh…” Công chúa hít một hơi thật sâu, gọi chàng.
“Công chúa điện hạ đối với A Vân có những sự sỉ nhục nào, ta đều biết.”
Như mặt hồ sâu thẳm dấy lên một gợn sóng lăn tăn, lời nói của Vệ Cẩm Thanh trầm mặc, không nghe ra chút cảm xúc nào.
Chỉ có ta nhìn thấy… bàn tay công chúa đặt dưới bàn đang khẽ run rẩy.
Nàng ta rốt cuộc tại sao lại sợ Vệ Cẩm Thanh đến vậy chứ.
“Nàng muốn gả cho ta vào những ngày tháng đó, ta bái tiết trước cửa nhà nàng, ta nói công chúa không có thần tử vẫn là long phụng, gia thê không có thần tử e sẽ thành khúc xương tàn.”
“Nhưng nàng nhất quyết muốn gả cho ta, không tiếc khóc lóc om sòm cầu xin bệ hạ, ta đã dâng ba bức tấu chương, đều là cự tuyệt hôn sự.”
“Sau đó thì sao, sau đó một ngày nọ hoàng thượng tìm đến ta, nói người đã gặp qua Vân nhi rồi. Nói Vân nhi đã mất đi giọng nói, nhưng nếu một ngày nào đó bỗng nhiên thiếu tay gãy chân, thì đó cũng là trách nhiệm của ta.”
“Ta sợ rồi. Sợ huynh muội các người sẽ làm gì đó với nàng, ta cùng nàng thành hôn, nàng như nguyện dĩ償.”
“Những năm này, nàng ở trong nhà tác oai tác quái, ta đã cảnh cáo nàng, nàng có đôi khi thu liễm, ta vừa rời đi liền lộ ra nanh vuốt, ta biết nàng tự cao tự đại vì cái gì, chẳng qua là cảm thấy ta không thể làm gì được nàng.”
“Nàng lần này đi Giang Nam, đại để cũng là để trốn nàng mà thôi.”
…
Chẳng biết từ bao giờ, trong sảnh đã chìm vào tĩnh lặng hồi lâu.
Chỉ là đến khi chàng nhắc đến Giang Nam, công chúa mới hồn siêu phách lạc ngước mắt lên.
Giả vờ trấn định, nâng chén trà trên bàn lên nhấp một ngụm nhỏ.
“Chàng muốn nói cái gì?”
“Ta muốn nói là——”
“Chuyến tây chinh này, công lao của ta quá nặng, trong tay có mấy mươi vạn binh mã, bệ hạ e sợ ta công cao át chủ, đoán chừng đang nghĩ cách chế hành quyền lực trong tay ta.”
Chàng cúi đầu, chậm rãi thong thả ngắm nghía đôi đũa bạc trong tay.
“Ta không cần người phải nhọc lòng như vậy, binh phù trong tay ta trả lại cho người, cũng không cần người phong quan tiến tước cho ta, hiện tại thiên hạ thái bình, dứt khoát bãi chức quan của ta đi, ta chỉ cần người ban cho ta vạn mẫu ruộng tốt, ta cùng Vân nhi cùng nhau quy ẩn điền viên.”
“Còn về phần công chúa điện hạ nàng——”
“Bệ hạ đã hứa với ta rồi, ta dâng sớ hòa ly, người tự sẽ phê chuẩn.”
“Đây chính là toàn bộ sở cầu của ta.”
…
Chàng nói xong, công chúa hồi lâu không có tiếng đáp lại.
Nửa buổi, nhếch khóe môi, lại là khẽ cười thành tiếng.
“Cớ sao chàng——”
“Lại yêu nàng ta đến thế?”
Giống như một câu chất vấn gõ thẳng vào cánh cửa lòng.
“Đến thế sao?”
Vệ Cẩm Thanh nhíu mày.
“Ta chỉ làm những việc một người phu quân bình thường nên làm đối với thê tử mà thôi.”
“Không có cái gọi là cớ sao đến thế.”
“Hừ, phu quân bình thường?”
“Có người phu quân bình thường nào có thể làm đến nước này của chàng chứ.”
“Ta đánh cược sai rồi, cũng nhìn lầm rồi, sao ta lại có thể cho rằng chàng sẽ thay lòng đổi dạ, nhưng ta chẳng phải chính là nhìn trúng cái phong cốt này của chàng sao, hừ.”
“Ta không nên gả cho chàng…”
Công chúa bỗng nhiên như bị rút mất hồn phách, khẽ tựa vào ghế, “Ta có điểm nào không bằng một kẻ câm như nàng ta, khiến chàng nhìn không trúng…”
“Nàng nơi nào cũng không bằng, theo ta thấy là vậy.”
Vệ Cẩm Thanh đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống nàng ta,
“Hòa ly thư ta đã chuẩn bị sẵn rồi, hoàng thượng cũng đã xem qua.”
“Chờ Vân nhi từ Giang Nam trở về, ta liền dẫn nàng đi.”
Chàng xoay người bước về phía cửa, lại bị công chúa gọi giật lại.
“Chàng không cần chờ nàng ta nữa đâu.”
“Đến bây giờ còn không minh bạch sao, Vệ Cẩm Thanh?”
Chaporia
Bình Luận (0)