“Nàng ta có lần nào, không phải chớp chớp mắt ở nhà đợi chàng?”
“Lại làm sao có thể chạy đi Giang Nam gì chứ? Chàng sợ rồi, Vệ Cẩm Thanh, có phải đến cả cái khả năng ấy, chàng cũng không dám nghĩ tới đúng không.”
Nàng ta tựa vào ghế, hướng về phía lưng áo của Vệ Cẩm Thanh lộ ra một nụ cười tự giễu.
“Cổ giếng nơi hậu viện kia, chàng có muốn đi xem một chút không?”
15
Đây là lần đầu tiên ta thấy Vệ Cẩm Thanh hoảng loạn.
Lần đầu tiên thấy chàng không màng đến thể thống như vậy mà quỳ sụp bên miệng giếng, vạt áo xộc xệch dính đầy bùn đất cỏ hoang, tay chàng bấu chặt vào thành giếng, vết máu in hằn trên đó.
Chàng kéo thi thể của ta lên, qua ngần ấy ngày sớm đã mặt mũi toàn phi, vậy mà chàng chẳng hề có một chút chê bai, vén mái tóc ướt đẫm của ta ra, hạ giọng khẽ gọi tên ta, như thể ta vẫn còn có thể có lời hồi đáp nào vậy.
Chàng không khóc.
Trở thành đại tướng quân rồi dường như liền không bao giờ khóc nữa.
Chàng chỉ giúp ta sửa sang lại bộ y phục đã hỗn loạn, mái tóc chàng có chút tán loạn, che khuất đi khuôn mặt.
Chàng cũng không nói một chữ nào, chỉ có tiếng động khẽ khàng, là tiếng xương cốt nghiến chặt khi chàng siết chặt chuôi kiếm.
Cực khẽ, vậy mà trong hậu viện tĩnh lặng đến quỷ dị lại vô cùng rõ ràng.
Một người, bị đá văng đến bên cạnh chàng.
Vị lang trung kia không ngừng dập đầu, khóc đến mức ngũ quan nhào nặn vào nhau.
“Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, là tiểu nhân bốc thuốc sai sót!!”
“Vốn dĩ muốn điều chế ra phương thuốc để điều lý thân tử cho tiểu thư, ai, ai ai. Ngờ đâu, tiểu thư liền nuốt khí…”
Lời còn chưa dứt, thủ cấp đã lăn lông lốc trên mặt đất.
Máu nhuộm hồng thảm cỏ xanh, sự tịch mịch vang vọng khắp viện đình.
“Vị lang trung này quả thực là quá không nên.”
“Ngươi vừa trở về, ta sợ ngươi không tiếp thụ nổi tin tức như vậy, liền… giấu một chút.”
Công chúa giơ tay vuốt vuốt vành tai, ta nghĩ đây có lẽ là cách phá vỡ nồi dìm xuồng của Lý Phiên Vũ, đẩy hết mọi tội lỗi cho lang trung gánh, rồi sau đó rũ bỏ sạch sẽ bản thân.
Vệ Cẩm Thanh xách kiếm, máu tươi thuận theo lưỡi kiếm nhỏ xuống, sát khí trên người chàng nặng đến mức dẫu là ta cũng thấy âm lãnh, hoảng hốt, lại nhìn thấy trên người chàng đang gánh vác hàng trăm hàng ngàn oán hồn.
Chàng ngước mắt, nhìn công chúa một cái.
“Ồ, là thế sao?”
“Hự… đúng vậy.”
Dù sao cũng là công chúa cành vàng lá ngọc, nơi nào từng thấy qua biển máu thế này, suýt chút nữa không cách nào đứng vững.
Thanh kiếm kia ra khỏi vỏ quá nhanh, ta không nhìn thấy cả quang ảnh.
Thế nhưng mũi kiếm, đã cắm ngập vào lồng ngực người nữ nhân kia, vung kiếm, quá đỗi sạch sẽ lưu loát, dòng máu tuôn trào nhuộm một vệt dài lên vòm trời.
Đại khái, chính là chuyện trong vòng hai ba giây mà thôi.
Vệ Cẩm Thanh đã giết công chúa rồi.
Tiếng hét chói tai của tỳ nữ xé toạc bầu trời, đó rốt cuộc là công chúa, mức độ được sủng ái nói khắp thiên hạ không có người thứ hai cũng không ngoa, ta theo bản năng muốn ngăn cản chàng, lại trực tiếp xuyên qua thân thể chàng.
“Vệ Cẩm Thanh, đừng mà…”
Ta dẫu có không hiểu chuyện, cũng biết, đây là việc không cách nào quay đầu lại nữa rồi.
Có điều, đã muộn rồi.
Từ lúc thân躯 của công chúa như chiếc lá rụng lìa cành ngã xuống, từ tiếng hét chói tai của hạ nhân, từ lúc Vệ Cẩm Thanh rút kiếm ra, rồi sau đó đâm thẳng vào cuống họng của tỳ nữ thân cận của công chúa bắt đầu.
“Kêu cái gì?”
Vết máu bắn trên khuôn mặt chàng, chàng không có một chút biểu cảm nào, cho đến khi sắc đỏ ngập trời làm nhạt nhòa đôi mắt chàng, chàng mới giơ tay khẽ quẹt đi giọt máu trên hàng mi.
“Nàng chết rồi.”
“Thị phi đúng sai ta không rỗi hơi phân định, tóm lại, có một phần của các người ở trong đó, chẳng phải sao?”
…
Quạ đen dưới làn mây hà kêu lên thảm thiết, tầng mây mỏng như thiêu như đốt, vậy mà trong một khắc không phân biệt nổi thiên giới, bởi vì cả cái viện này đã bị máu tươi xối hồng.
Cho đến khi không còn tiếng động nào nữa, không còn một chút sinh khí nào nữa.
Chàng thở dài một tiếng, ngồi xổm trước thi thể của ta, như thể chê bai mùi máu tanh trên người mình quá nồng, liền nới lỏng vạt áo ra một chút, rồi mới tỉ mẩn sửa sang lại cho ta.
Chaporia
Bình Luận (0)