Đến cả ta cũng thấy thi thể của chính mình chẳng thể nhìn nổi, vậy mà chàng vẫn có thể như mỗi buổi sớm mai trước đây mà tết tóc cho ta.
Hậu viện một khoảng đất xốp, chàng chôn cất ta dưới gốc cây ngân hạnh cao cao, binh mã của cấm quân hoàng gia, cũng đã đến trước cổng lớn của tướng quân phủ.
16
“Định Viễn hầu sát hại trưởng công chúa, ý đồ mưu phản, chúng ta đặc tới lùng bắt!”
Tin tức trong cung quả nhiên truyền đến rất nhanh, thủ cấp của công chúa đặt xuống đất chưa đầy ba khắc, những cấm quân tinh nhuệ nhất liền đạp vỡ cổng viện của chàng.
“Mau đi đi! Chàng mau đi đi!!”
Chính vào lúc này, Vệ Cẩm Thanh lại tựa vào kiếm, bất động.
Ta muốn tới đẩy chàng, lại một lần nữa xuyên qua thân thể chàng, chỉ có một luồng gió khẽ lướt qua tà áo chàng, ta ở trên không trung sốt ruột đến độ xoay vòng vòng.
Ta cũng không biết bản thân đang nghĩ gì, chỉ là hy vọng chàng có thể chạy trốn, dẫu cho đây là dưới chân thiên tử.
Chàng đã phạm phải tử tội như thế này, kinh thành lúc này đại khái đến một con muỗi cũng không bay ra ngoài nổi.
Vệ Cẩm Thanh không hề có chút ý định muốn giãy giụa nào.
Dường như chàng chỉ là vì muốn giết công chúa, giết kẻ đã sỉ nhục ta, sau đó chàng liền chẳng muốn làm bất cứ việc gì nữa, cứ thế tựa vào kiếm, nhìn chằm chằm vào khoảng đất xốp chôn cất ta mà thẫn thờ.
Ngay lúc này, một tiếng ngựa hí dài vang lên đầy kích liệt.
“Vệ Cẩm Thanh! Còn đứng đờ ra đó làm gì?!”
Người tới cưỡi trên một con hắc mã tuấn tú, giơ tay vung thương, liền nhẹ nhàng hất hai vị tướng quân ngã xuống lưng ngựa, mỗi một kích đều chuẩn xác vào chỗ hiểm, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn, vừa nhìn liền biết là người đã dạn dày sa trường.
Chính là vị phó tướng kia, hình như gọi là Phong.
Được gọi tên, Vệ Cẩm Thanh mới hoàn hồn trở lại.
Hai người quả nhiên vô cùng ăn ý, chàng nắm lấy tay Phong liền xoay người lên ngựa, mạnh mẽ dựa vào hai người một ngựa mà mở ra một huyết lộ.
Tiếng gió rít lên vù vù, phi nước đại trên các con phố trong kinh thành, binh mã truy đuổi đuổi kịp phía sau khiến ta nhìn mà kinh tâm động phách, Phong ngoảnh đầu liếc nhìn một cái, “tặc” lên một tiếng.
“Huynh đệ các doanh còn đang trên đường tới, Cẩm Thanh, ngươi chẳng phải đã nói ngươi muốn quy ẩn điền viên sao? Đùa giỡn đấy à?”
Vệ Cẩm Thanh rút đao chém một tên quan binh thật vất vả mới đuổi kịp ngã xuống ngựa, giọng nói trầm xuống như một đầm nước chết.
“Khương Vân chết rồi.”
Phong ở phía trước hiển nhiên là khựng lại một chút.
“Chuyện là thế nào?”
“Lý Phiên Vũ hại chết.”
“Cho nên ngươi liền đem Lý Phiên Vũ giết luôn?”
“Phải.”
…
“Thật đúng là chuyện mà tên khốn nhà ngươi có thể làm ra được.”
Phong nghẹn lời một lát, lại hất bay một tên tinh binh cưỡi ngựa đuổi theo khác, phía trước dần dần có thêm vài tiếng còi ứng hòa vang lên, y phục không giống với binh lính của quan phủ.
Đó chính là binh mã của Vệ Cẩm Thanh rồi.
“Người khác là sát thê chứng đạo, ngươi thì là cái gì? Sát đạo chứng thê?”
Vệ Cẩm Thanh từ bên đai ngựa rút ra cung tên, bắn về phía sau, trên lưng ngựa đang phi nước đại như thế này, chàng thế mà lại có thể khiến binh mã phía sau ngã lộn nhào.
“Ta không muốn mưu phản.”
“Đây là chuyện của một mình ta, ngươi bây giờ bỏ ta xuống, vẫn còn có đường lui.”
“Làm gì còn đường lui nào nữa.” Phong nhếch môi cười một tiếng.
“Binh lính làm gì có đạo lý không đi theo tướng lĩnh, đều là từ cùng một biển máu núi thây xông pha đi ra, so với việc bán mạng cho vị hoàng đế xa tận chân trời kia.”
“Huynh đệ các doanh càng nguyện ý bán mạng cho ngươi hơn.”
“Vệ Cẩm Thanh, ngươi không quay đầu lại được nữa rồi.”
Tuấn mã cuối cùng cũng phi đến cổng thành, lúc này nơi nơi đều là khói đặc cuồn cuộn, tiếng chém giết truyền đến, hóa ra là đã có người vì họ mà mở ra một lối thoát.
Tuấn mã đạp vỡ cổng thành, giọng nói của Phong vang vọng bên tai.
“Hoàng đế muốn ngươi chết, ngươi chỉ có thể phản rồi.”
17
Cơn mưa tháng tư miên man, giang sơn vốn còn vẹn toàn lại một lần nữa lung lay sắp đổ.
Từ lúc Vệ Cẩm Thanh vị Định Viễn hầu này sát hại trưởng công chúa, dấy binh “mưu phản”
, đại để đã trôi qua mười ngày.
Chaporia
Bình Luận (0)