“Ta dẫn binh từ Phong Lăng Độ phía Bắc mà đi, Cẩm Thanh, ngươi suất lãnh đại quân phá cổng thành, nếu thuận lợi chúng ta sẽ hội quân ở Quan Trung bình nguyên, đây là trận chiến cuối cùng rồi, thành bại đều nằm ở một lần hành động này.”

Trong trướng, Phong đặt quân cờ xuống chính giữa bản đồ sa bàn.

Vệ Cẩm Thanh từ nãy đến giờ vẫn im lặng lại đột ngột lên tiếng.

“Ta dẫn binh đi từ phía Bắc đi.”

Phong ngẩn người một lát.

“Không được, con đường này quá hiểm nguy, vẫn là để ta…”

“Phong.”

Vệ Cẩm Thanh ngước mắt, ngắt lời hắn.

“Ngươi từ sớm đã muốn mưu phản rồi đúng không.”

“Ta biết ngày hôm đó ngươi có ý cứu ta, có điều đại khái cũng có ý bức ta phản, quen biết bao nhiêu năm như vậy rồi, đừng có che giấu ta.”

Trong trướng yên lặng hồi lâu, vẫn là Phong nhếch khóe môi cười thành tiếng.

“Ầy, không gạt được ngươi mà.”

Vệ Cẩm Thanh lại không có biểu cảm gì, chỉ lau thanh kiếm đến sáng loáng, rồi tra lại vào bao kiếm.

“Những chuyện này, là ta có lỗi với các huynh đệ đi theo ta, hoàng đế muốn ta chết, vậy thì dẫu cho một mình ta chết, cũng sẽ ít nhiều liên lụy đến binh lính dưới trướng.”

“Con đường đi Phong Lăng Độ hung hiểm, ta biết, đây cũng vừa vặn, dùng cái mạng này của ta, cho các vị một lời công đạo.”

“Phong, sau khi thành công cái ngôi vị kia, ngươi muốn, ngươi cứ việc ngồi lên.”

Phong đứng bên cạnh bàn quân cơ, gãi gãi cằm, thở dài một tiếng nhìn chàng.

“Vậy còn ngươi?”

“Ta đi tìm nàng.”

Nói xong, chàng liền vén rèm của chướng bồng lên, nhảy lên con ngựa vẫn luôn đi theo chàng kia.

Tuyển ra một đội ngũ tinh nhuệ khoảng năm trăm binh mã, vào một đêm không nhìn thấy lấy một ngôi sao, từ phía Bắc vượt sông mà đi.

19

Ta vội vàng lơ lửng đến bên cạnh Vệ Cẩm Thanh, Nghe cuộc đối thoại giữa hai người bọn họ, ta liền biết con đường Vệ Cẩm Thanh chọn vô cùng hiểm nguy, chín chết một sống.

Ta không biết bản thân nên làm cái gì, chỉ là cảm thấy rất có lỗi với Vệ Cẩm Thanh, đều là bởi vì ta nên mọi chuyện mới biến thành thế này, nếu như ta không chết, hoặc giả nếu như ta thông minh hơn một chút, sớm cùng Vệ Cẩm Thanh đưa ra lời hòa ly.

Những chuyện này đều sẽ không xảy ra, Vệ Cẩm Thanh khẳng định vẫn là vị đại tướng quân người người kính ngưỡng kia.

Ta thực sự là một người rất xấu xa, rất tham lam, cứ giữ khư khư lấy chàng không buông, mới gieo nên những hậu quả này.

Ta hối hận rồi, tiền đồ của chàng sáng lạn đến thế, lại vì ta mà biến thành bộ dạng như bây giờ.

Suốt cả đêm dài, trong núi đổ một trận mưa như trút nước, nước mưa thấm đẫm mái tóc trước trán chàng, ta lơ lửng trên đỉnh đầu chàng, đến cả việc che mưa cho chàng cũng không làm nổi.

Vệ Cẩm Thanh suất binh tiến hành kỳ kích đối với quân đội bao vây từ phía Bắc tới, tử thương vô cùng thảm khốc.

Đây không phải là huyết lộ, mà tra cốt chính là sống sờ sờ dùng thi thể để xé ra một lối thoát, ta chưa từng thấy qua cảnh tượng như vậy, trên chiến trường chỉ có những tiếng gào thét thê lương, dẫu cho mưa đổ như trút nước, cũng không rửa sạch được dòng máu chảy cuồn cuộn.

Vệ Cẩm Thanh cầm một thanh kiếm, xuyên qua giữa đám người, ta biết chàng võ nghệ cao cường, nhưng rất rõ ràng phía bên bọn họ nhân số không hề chiếm ưu thế, ta nhìn mà kinh tâm động phách.

Cho đến khi có một thanh kiếm, từ góc khuất phía sau chàng đâm tới.

“Vệ Cẩm Thanh!!”

Ta không kìm được mà hét lớn lên, nói đến cũng khéo, chàng dường như cảm ứng được, nghiêng người một cái, thanh kiếm kia đâm lệch, tránh được tim, nhưng cũng ở trên eo kéo ra một vết rách máu thịt be bét.

Trận chiến này, đã đánh suốt hai ngày hai đêm.

Khắp nơi đều là những thanh cô kiếm cắm đứng trong lòng đất, tử thi khắp đồng, máu nước gột rửa sơn quan, mưa trút xuống vỡ bờ, mà trên chiến trường, đã không còn người nào có thể đứng vững một cách vẹn toàn.

“Vệ Cẩm Thanh!! Vệ Cẩm Thanh!!”

Ta nhào tới, muốn lay động vị thiếu niên đang tựa người vào thanh kiếm kia.

Chàng đã đâm tướng thủ của quân địch một kiếm, kẻ đó cũng đáp trả chàng một đao, cả hai đều ngã gục tại chỗ không dậy nổi.

Tên tướng thủ kia nhìn qua sớm đã tuyệt khí bế息, thế nhưng đôi mắt của Vệ Cẩm Thanh cũng không hề mở ra.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...