“Vệ Cẩm Thanh, Vệ Cẩm Thanh, chàng đừng, không được…”
Ta liều mạng lay động bờ vai chàng, lại xuyên qua thân thể chàng.
Ta không muốn chàng chết, không muốn, ta không tưởng tượng nổi nếu chàng chết rồi thì sẽ ra sao, chàng là người quan trọng nhất của ta, người quan trọng nhất, quan trọng nhất, cho nên chàng buộc phải sống tiếp, cầu xin ông trời, thực sự cầu xin ông trời đấy.
Ông trời dường như không nghe thấy lời cầu nguyện của ta, chỉ có mưa đổi hết cách này đến cách khác mà trút xuống, gột rửa đi vạn vật trên mặt đất, ta túm chặt lấy cổ áo của chàng.
“Chàng đừng chết, Vệ Cẩm Thanh, đừng như vậy.”
“Ta không muốn nhìn chàng chết, hu u…”
Ta mưu toan kéo dịch thân thể chàng, kéo chàng đến nơi có thể tránh mưa, thế nhưng ta làm không được, ta muốn ôm lấy chàng, như vậy nước mưa liền sẽ không đập vào người chàng, thế nhưng mưa lại xuyên qua thân thể ta.
Ta muốn bảo vệ Vệ Cẩm Thanh, mà trước nay luôn làm không được.
Ta liều mạng muốn nắm giữ thứ gì đó, cầu xin chàng, muốn quẹt đi vết máu trên gương mặt chàng, cho đến một khắc nào đó, hàng mi của chàng khẽ run lên.
Chậm rãi mở mắt ra, con ngươi đen nhánh, đối diện với ta đang luống cuống tột cùng.
Từng chút một, từng chút một, chàng nói:
“A Vân?”
Chàng hình như, có thể nhìn thấy ta rồi.
Ta nhìn thấy chàng giãy giụa vươn tay ra, muốn chạm vào ta, lại xuyên qua thân thể ta.
Chàng khẽ cười một tiếng.
“Quả nhiên là nàng, người luôn ở bên cạnh bầu bạn với ta, là nàng đúng không?”
Ta lại không nói được lời nào rồi, chỉ có thể liều mạng gật đầu, ta muốn nắm lấy tay chàng, nhưng vẫn cứ xuyên thấu qua.
“Nàng vẫn luôn đi theo bên cạnh ta sao.”
Giọng nói của chàng khàn đặc đến không ra hình thù, dường như đến cả hít thở cũng đau, nhưng vẫn cứ muốn nói chuyện với ta, ta sốt ruột lắc đầu, muốn chàng ngậm miệng lại.
“Nàng sao còn chưa đi đầu thai?”
“Có phải là bị vây hãm bên cạnh ta rồi không?”
Ta liều mạng lắc đầu, không có, tuy rằng ta cũng không biết tại sao đến tận bây giờ ta vẫn chưa bước lên đường hoàng tuyền, nhưng ta muốn đi theo chàng, ta muốn ở bên cạnh chàng.
“Đừng lắc đầu, A Vân, đừng khóc.”
Chàng hướng về phía ta mà cười, ta đã rất lâu rồi không thấy chàng cười, tại sao người này bị thương thành thế này, đều bằng lòng cười với ta.
Chàng nhìn ta, muốn vươn tay chạm vào mặt ta, từ trên đỉnh đầu ta, vuốt ve đến gò má.
Bỗng nhiên, như minh bạch ra điều gì.
“Ta biết rồi, ta biết tại sao rồi, A Vân.”
Chàng sốt ruột ho khan hai tiếng, rõ ràng thân thể đều không động đậy nổi, vậy mà vẫn cứ nhấc tay lên, ở trước ngực tìm tòi.
Nửa buổi, chàng từ trong lớp áo mò ra một chiếc cẩm nang.
Chiếc cẩm nang đã có chút năm tháng rồi, nhưng ta lại vừa nhìn liền nhận ra đây là cái gì, bên trên có thêu hình bươm bướm và hoa do chính tay ta thêu, đó là lúc tân hôn, ta đã tặng cho chàng.
Khi đó ta và chàng đều chưa trải sự đời, chàng vén khăn trùm đầu của ta lên hai chúng ta đều ngượng ngùng đỏ mặt, ta nhét chiếc cẩm nang vào lòng chàng, chàng liền cũng giữ lấy ta, cầm lấy cây kéo thêu hoa, cắt xuống một lọn tóc của chàng, một lọn tóc của ta.
Tự quấn quýt lấy nhau, tự bện chặt vào nhau.
Đây chính là phát thê, kết tóc phu thê, từ đây linh hồn hòa quyện, sinh mệnh gắn kết.
Chàng… hóa ra vẫn luôn giấu ở trong lòng.
Chàng nhẹ nhàng cởi chiếc cẩm nang ra, ta liền biết chàng muốn làm gì, sốt ruột vươn tay ngăn cản chàng, nhưng ta dẫu sao cũng giống như một hư ảnh, lướt vượt qua thân thể chàng.
Hai lọn tóc quấn quýt bên nhau bị cởi ra, mưa đổ lớn như thế, gió vừa thổi, liền tan tác.
“Được rồi, Vân nhi, nàng không cần phải bị vây hãm bên cạnh ta nữa rồi.”
Chàng giống như đã hoàn thành xong tâm nguyện gì đó, ta liền cũng bỗng nhiên, như không khống chế nổi mà bay lên cao.
Ta cách chàng ngày một xa, chàng cứ thế tựa vào thanh cô kiếm, trên chiến trường trôi nổi, nhìn ta.
Chàng nói: “A Vân.”
“Là ta không tốt.”
“Kiếp sau, đừng gả cho ta nữa.”
Cơn mưa lất phất gột rửa thế giới này, Ta phân không rõ là nước mắt của ta, hay là mưa, gió nổi lên, lăng độ mười dặm, tiếng mưa ồn ã quá lớn, trước mặt hóa thành một làn sương mù lất phất, có người đang gọi tên ta, vẫy gọi ta bước qua.
Chaporia
Bình Luận (0)