Ta không bao giờ tìm thấy vị tiểu tướng quân của mình nữa.
Ngoại truyện
Ta ở đoạn cầu hoàng tuyền này đã đợi rất nhiều ngày tháng rồi.
Thực ra ta cũng không biết bản thân đã đợi bao lâu, bởi vì ta đều không nhớ rõ mình đã bước qua đây từ lúc nào, Mạnh Bà bà bà nói, ta càng uống Mạnh Bà thang muộn, ký ức mất đi cũng vẫn cứ càng nhiều.
Nhưng ta vẫn nhớ rõ một chuyện, ta phải đợi một người.
Còn về phần người đó là ai, ta không nhớ rõ lắm, chàng trưởng thành thế nào, ta cũng không nhớ rõ lắm, chàng đối xử với ta ra sao, ta lại càng không nhớ.
Mỗi ngày người bước qua cầu hoàng tuyền có rất nhiều, thực ra người đứng đợi trên cầu hoàng tuyền cũng có rất nhiều, cây cầu này còn có một cái tên, gọi là “Lệ Kiều”.
Có một vị ca ca ngày nào cũng tán gẫu cùng ta, hắn nói hắn đang đợi một người, vị ca ca đó cũng không nhớ rõ lắm người hắn đợi là ai nữa, một ngày nọ, có một người bước lên cầu, vừa nhìn thấy hắn, liền ôm chầm lấy hắn mà khóc nức nở.
Những người trùng phùng luôn luôn sẽ dùng những giọt nước mắt chảy không xiết để giãi bày nỗi nhớ nhung, đây chính là nguồn gốc của Lệ Kiều.
Ta nghĩ ta khẳng định sẽ không khóc đâu.
Bởi vì ta đến cả người mình đợi là ai cũng không nhớ nữa rồi, chỉ là ta cũng nguyện ý đợi, rõ ràng ta đã đợi rất lâu rồi, rõ ràng những người bạn đi qua bên cạnh hết đợt này đến đợt khác đều đang khuyên ta, nói:
“Tiểu Vân, ngươi không đợi được đâu mà.”
“Ta thấy hắn sớm đã bỏ rơi ngươi, đi vào luân hồi rồi đấy.”
Thế nhưng ta vẫn cứ đứng đợi.
Dần dà ta liền cái gì cũng không nhớ nữa rồi.
Thời gian trôi qua rất lâu, rất lâu rồi, ta chỉ nhớ rõ ta phải đợi một người thôi, những thứ khác trong trí óc ta liền trống rỗng một mảng, đến cả bản thân tên là gì cũng không nhớ rõ.
Một ngày nọ, ta vẫn như cũ vô cùng buồn chán ngồi trên Lệ Kiều, nhìn chằm chằm vào mỗi một người bước lên cầu.
Thế là ta nhìn thấy một vị thiếu niên trên người rách rưới, đeo xiềng chân, nhưng vóc dáng lại thẳng tắp như tùng.
Loại xiềng chân này, là người phải xuống mười tám tầng địa ngục mới đeo.
Có điều có thể đi đến Lệ Kiều, liền chứng minh chàng đã hoàn trả sạch sẽ tội nghiệt trên người mình rồi.
Người áp giải chàng cuối cùng ngồi xổm xuống cởi xiềng chân cho chàng, đẩy chàng lên cầu.
“Vệ Cẩm Thanh, kiếp trước ngươi sát nhân vô số, huyết khí quấn thân, phạm phải tội niệm, đã đày ngươi vào mười tám tầng địa ngục, nếm trải hết thảy tật khổ của thế gian, luân hồi trăm kiếp không được nhập vào nhân đạo, hiện nay ngươi đã tẩy sạch tội nghiệt, mới có thể lại nhập vào nhân đạo luân hồi.”
Vị thiếu niên kia thần tình đờ đẫn, cử động cổ tay một chút liền bước lên cầu, ta thấy chàng trưởng thành có vài phần tư sắc, bèn chống cằm nhìn chằm chằm chàng, chàng cũng vội vã liếc nhìn ta một cái.
Liền sinh sinh đóng đinh tại chỗ.
Nói thế nào nhỉ, đôi mắt ám muội vốn dĩ không một chút sinh khí của chàng, bỗng chốc sáng rực lên.
“A, A Vân…?”
Chàng mấp máy môi, hướng về phía ta mà gọi ra một âm tiết, ta nghiêng nghiêng đầu, ồ, ta hiểu rồi.
Chàng là người ta phải đợi sao.
Thế là ta hướng về phía chàng mà mở ra một cái ôm.
Chàng nhào tới ôm lấy ta, Lệ Kiều thực sự là Lệ Kiều mà, ta giơ tay vỗ vỗ lưng chàng, nghĩ bụng một người đàn ông cao lớn như thế này, rốt cuộc làm sao có thể khóc thành ra bộ dạng này được chứ.
Trên người chàng có một mùi hương rất quen thuộc, lại còn rất ấm áp, trước đây ta luôn nghi vấn, tại sao những người đã mất đi ký ức kia, vẫn cứ có thể ở trên Lệ Kiều đợi được người mà họ muốn đợi.
Hiện tại, ta biết rồi.
Chính là chàng mà, không cần đến ký ức đâu, chàng ở đó, ta liền biết rồi.
Ta dụi dụi vào người chàng.
Kỳ lạ thật, câu nói này.
Ta hình như đã nói với chàng rất nhiều, rất nhiều lần rồi——
“Vệ、Cẩm、Thanh.”
“Đợi chàng về nhà.”
(Toàn văn hoàn)
Chaporia
Bình Luận (0)