“Chức vị Hầu tước của Tạ gia, là do tổ tông trải qua mấy đời mới định hạ được.

“Người nắm quyền càng phải cẩn trọng dè dặt, ngươi đã hủy hoại hôn sự do ta và phụ thân ngươi định hạ cho ngươi, lại còn năm lần bảy lượt buôn lời ác độc ép lui những vị quý nữ tới xem mắt với ngươi sau này.

“Đến cả đại sự cưới gả ngươi còn có thể cà lơ phất phơ như thế này, làm sao có thể gánh vác nổi trọng trách của cả Tạ gia tông môn.

“Ngươi đi đi, ta và phụ thân ngươi sẽ từ trong tông tộc và đám thứ đệ của ngươi chọn lựa ra một người để kế thừa.”

Tạ Huyên rõ ràng không tin lời Tạ phu nhân nói:

“Mẫu thân không cần lấy chức vị Thế tử ra để uy hiếp con, con không bận tâm.”

Hắn đinh ninh rằng Tạ phu nhân chỉ có một đứa con trai là hắn, sao có thể đem sản nghiệp gia thế to lớn như thế này làm hời cho những kẻ không có quan hệ huyết thống chứ?

Hắn dắt Lâu Nguyệt định rời đi.

Tạ phu nhân lên tiếng giữ lại:

“Qua một thời gian nữa là ngày đại hỷ của A Ngọc rồi, ngươi với tư cách là huynh trưởng của con bé phải cõng con bé xuất giá.

“Ngươi nợ con bé quá nhiều, chút chuyện mọn này tổng không đến mức lại làm không nổi chứ.”

Toàn thân Tạ Huyên cứng đờ.

Nghe vậy, hắn quay đầu lại nhìn về phía ta, ánh mắt phức tạp:

“Chúc mừng muội muội rồi.

“Chỉ là không biết là con cái nhà ai, ta cũng có thể giúp muội hỏi thăm xem nhân phẩm ra sao.”

Mẫu thân hắn cười nói:

“Là Thất hoàng tử.

“Thất hoàng tử mọi mặt đều xuất chúng, tuổi trẻ đã được phong vương, lại có đất phong riêng.

“Quan trọng nhất là, người không chỉ dung mạo tuấn mỹ, mà còn có một thân khí lực hơn người!

“Muội muội ngươi gả qua đó, chắc chắn có thể sống những ngày tháng phu thê hòa thuận thuận buồm xuôi gió.”

Tạ Huyên nghe vậy, sắc mặt chợt lạnh đi.

“Ai mà chẳng biết trong lòng Thất hoàng tử đã có người khác, sao có thể để mắt tới nàng ấy được?”

Mẫu thân hắn cười nhạt.

“Mối hôn sự này, chính là do Thất hoàng tử đích thân nhờ ta làm mai. Ngươi nói xem, rốt cuộc người có để mắt tới hay không?”

Sắc mặt Tạ Huyên đại biến.

Gần như là lảo đảo bước chân cùng Lâu Nguyệt đi ra khỏi phủ.

09

Tạ Huyên đi tìm Tiêu Độ.

Sau khi nhìn thấy Tiêu Độ, hắn liền phẫn nộ giáng cho Tiêu Độ một nắm đấm.

Hắn tuy rằng cũng là võ tướng, nhưng không thể so được với chân công phu thực chiến nơi quân doanh của Tiêu Độ.

Còn chưa đụng tới Tiêu Độ, hắn đã bị ấn quyệt xuống đất.

Hắn nhổ ra một ngụm nước bọt lẫn máu.

“Phi! Ngươi thật là vô liêm sỉ! Ta làm sao cũng không ngờ tới, ngươi cư nhiên đã sớm dòm ngó Lâu Ngọc rồi!

“Vào lúc nàng ấy vẫn còn là vị hôn thê của ta!”

Ánh mắt Tiêu Độ lạnh lùng, đầu gối thúc xuống đè chặt lên thắt lưng hắn tăng thêm lực đạo, bức cho Tạ Huyên phải quỳ rạp dưới đất.

“Nếu ngươi đã biết rồi, ta cũng chẳng có gì phải giấu giếm ngươi nữa.

“Cái loại bao thảo mèo cào ba chân bốn cẳng như ngươi, ta có thể làm huynh đệ với ngươi, ngươi cũng không tự nghĩ xem là vì cái gì?

“Trước kia, ta không tranh không đoạt, là vì A Ngọc thích ngươi.

“Chỉ cần nàng vui vẻ, ta cả đời cô độc một mình cũng rất vui vẻ.

“Nhưng ngươi lại phụ nàng, vậy thì không trách ta được.

“Bản thân ngươi không làm được kẻ tiếc hoa, lẽ nào lại không cho người khác thương xót, thật là không biết nói lý.”

Tạ Huyên dốc toàn lực giãy giụa, lại bị Tiêu Độ đá cho một cước.

“Ai cũng được, duy chỉ có ngươi là không được!”

Tiêu Độ buông hắn ra, cười lạnh.

“Dựa vào cái gì mà ta không được? Ta từ xuất thân gia thế, tướng mạo võ nghệ đến đầu óc, có cái nào không tốt hơn ngươi?

“Ngươi chẳng qua là nhìn thấy nàng gả cao cho ta, nên ngươi đố kỵ chứ gì?

“Phát hiện ra không có ngươi nàng lại gả được tốt hơn, trong lòng ngươi không thoải mái, không dễ chịu có phải không?

“Ta nói cho ngươi biết, nơi khiến ngươi không dễ chịu sau này còn nhiều lắm!

“Sau này ngươi nhìn thấy nàng đều phải hành lễ, bằng không chính là đại bất kính!

“Còn nữa, nàng tên là Tống Ngọc, không phải Lâu Ngọc!”

Tạ Huyên bị hạ nhân của Vương phủ thẳng tay ném ra ngoài.

Thấm thoắt ba tháng trôi qua, hôn sự của ta và Tiêu Độ cũng đã định hạ xong xuôi.

Huynh trưởng của hắn là Thái tử, hắn là đứa con trai nhỏ nhất của Hoàng hậu, hắn một lòng phò tá Thái tử, không hề có tâm tư tranh sủng.

Thái tử thấy hắn muốn cưới ta, liền nghĩ rằng hắn là vì muốn để mình được an tâm nên mới cưới một người thê tử không có gia thế trợ lực như ta.

Vừa áy náy, lệnh ban thưởng liền giống như nước chảy không cần tiền mà ào ào gửi tới.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...