Cha ta vừa nhìn thấy trận thế này, vội vàng đem toàn bộ của hồi môn mẫu thân để lại đưa hết qua đây.
Vào ngày ta xuất giá, Tạ Huyên rốt cuộc vẫn tới.
“Những chuyện có lỗi với nàng quá nhiều rồi, hãy để ta bù đắp một lần này đi, cõng nàng xuất giá.”
Vết thương trên người hắn đã lành.
Ba tháng rời khỏi Hầu phủ, hắn sống chẳng hề tốt chút nào.
Mất đi tiền tài địa vị của Hầu phủ, hắn cần phải tự mình kiếm tiền.
Lại phát hiện ra một đồng tiền cũng có thể làm khó bậc anh hùng.
Giờ đây ăn ở đều tại Lâu gia, mụ kế mẫu kia của ta vừa thấy Hầu phủ thật sự từ bỏ hắn rồi, tự nhiên cũng chẳng cho sắc mặt tốt gì.
Hở một tí là lại buông lời lạnh lùng châm chọc mỉa mai.
Tạ phu nhân bảo hắn đi thay một bộ y phục rồi cõng ta xuất giá.
Suốt dọc đường này, hắn đều cõng rất vững vàng.
Lúc giao ta vào tay Tiêu Độ, hắn khẽ tiếng nói với ta.
“Xin lỗi, Tống Ngọc.”
Ta không trả lời hắn.
Chẳng có gì đáng để trả lời cả.
Chúng ta đã không còn bất kỳ quan hệ nào nữa rồi.
10
Những ngày tháng gả cho Tiêu Độ sống quá đỗi tốt đẹp.
Sau khi hắn hoàn thành việc quay về kinh thành thuật chức, chúng ta liền cùng nhau trở về đất phong của hắn.
Hắn không hề lừa gạt ta.
Hắn ở nơi này giản trực chính là một vị thổ bá vương.
Nói một là một, nói hai là hai.
“Nàng muốn làm cái gì, đều có thể!”
Ta nhìn những đứa trẻ bơ vơ không nơi nương tựa và những người tàn tật chịu ảnh hưởng bởi khói lửa chiến tranh.
“Thiếp muốn làm chút chuyện trong tầm tay.”
Quá trình kiến thiết lại gia viên, rất mệt rất khó, nhưng lại vô cùng phong phú ngập tràn.
Tiêu Độ nói.
“Ta biết nàng sẽ làm như vậy mà, bởi vì nàng và ta là cùng một loại người sao?”
Ta mỉm cười, dỗ dành đứa nhỏ trong lòng ngủ say.
“Nói bậy.”
Hắn ghé sát lại, hôn ta một cái.
“Ta mới không có nói bậy.
“Nàng kỳ vọng ta là một người tốt lương thiện.
“Nhưng chính bản thân nàng vốn dĩ đã là một người như vậy rồi.
“A Ngọc, nàng là một cô nương rất tốt, nàng nhất định sẽ sống thật tốt.
“Ông trời không mềm lòng, ta mềm lòng, ta cũng xót thương nàng.”
Ta nhìn về phía hắn, nụ cười từ tận đáy lòng lan tỏa, ta chân thành nói.
“Tiêu Độ, đa tạ chàng đã nhìn thấy điểm tốt của ta, và thích điểm tốt ấy của ta.”
“Ừm.” Hắn xoa xoa mái tóc ta, “Nàng cũng thử thích ta có được không?”
“Không cần thử, thiếp đã thích chàng rồi.”
Con người ta đối với những điều tốt đẹp luôn là gặp một lần liền sẽ chung tình một lần.
11
Tạ phu nhân hạ sinh một đôi song bào thai tiểu tử.
Các quý phụ trong kinh thành đều bàn tán bà là lão bạng sinh châu, nhưng lại lũ lượt kéo đến xin bà phương thuốc cầu con.
Ta và Tiêu Độ cùng nhau hồi kinh thăm bà.
Thế nhưng lại đụng phải Tạ Huyên đang bị chặn ở ngoài cửa.
Hắn thất hồn lạc phách.
Nghe nói, Lâu Nguyệt và mẫu thân nàng ta sau khi biết Tạ phu nhân sinh được một cặp con trai, biết tước vị đã không còn hy vọng gì nữa.
Liền lập tức biến sắc với Tạ Huyên.
Hắn đã bị bọn họ đuổi ra khỏi Lâu gia rồi.
Lâu Nguyệt cũng cùng hắn đại chiến một trận lôi đình, nói hắn đã trì hoãn thanh xuân của nàng ta, còn làm cho con cái của nàng ta phải chịu tội.
Tạ Huyên nhìn về phía bàn tay đang đan chặt vào nhau của ta và Tiêu Độ.
“Nàng đã sớm biết mẫu thân có thai rồi phải không?
“Các người đều nhìn trò hề của ta như thế đấy.
“Tống Ngọc, ta cũng từng đối tốt với nàng, tại sao nàng không đứng về phía ta, tại sao một chút tin tức cũng không tiết lộ cho ta biết.
“Nhưng phàm là nàng nói cho ta biết một tiếng, ta cũng sẽ không làm ra chuyện vì Lâu Nguyệt mà phản bội gia tộc.
“Nàng rốt cuộc là có bao nhiêu hận ta cơ chứ!”
Tiêu Độ tức khí bừng bừng, nhấc chân định lại đá hắn.
Ta cản Tiêu Độ lại.
“Người không chung đường, để ý hắn làm gì chứ?
“Đi thôi, chúng ta đi tặng hạ lễ cho mẫu thân nào.”
Bên ngoài cửa truyền đến tiếng khóc lóc của Tạ Huyên.
Hắn lớn tiếng khóc khàn giọng gọi nhỏ.
“Mẫu thân, con hối hận rồi! Người cho con trở về đi!
“Mẫu thân! Con nghe lời người, sau này người bảo con cưới ai thì con cưới người đó!”
Lôi thôi lếch thếch, thể diện mất sạch.
Thế nhưng những thứ này, đều chẳng còn quan hệ gì với ta nữa rồi.
Ta đã có một cuộc sống mới, tốt đẹp và trọn vẹn.
Chính là tiết trời tốt nhất của nhân gian vậy!
Chaporia
Bình Luận (0)